Bài viết

Bức Tường Có Linh Hồn Giữa Lòng Đô Thị

Hưng Yên01/01/2026Lê Thu Thảo (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa lòng Sài Gòn những năm tháng chiến tranh, mỗi ngôi nhà đều có thể trở thành một pháo đài. Nhà tôi nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, vẻ ngoài là một tiệm may đồ cũ nhưng thực chất là một "hộp thư đứng" và nơi ẩn náu của các cán bộ chỉ huy đặc khu. Để bảo vệ các đồng chí, tôi đã thuê thợ xây một bức tường đôi khéo léo ở phía sau bếp, tạo ra một khoảng trống chỉ rộng khoảng 40cm – đó chính là "căn buồng bí mật" của cách mạng.

Tôi nhớ một buổi chiều năm 1971, khi đồng chí Tư Chi (một lãnh đạo quan trọng) đang ở trong nhà để nhận báo cáo thì cảnh sát dã chiến ập vào kiểm tra đột xuất. Chúng khóa chặt hai đầu hẻm, sục sạo từng góc nhà. Tôi nhanh chóng đẩy đồng chí Tư vào khe tường bí mật, rồi bình thản ngồi xuống bàn máy khâu, đạp liên hồi để tạo ra tiếng động lớn. Khi tên chỉ huy bước vào, hắn dùng súng gõ mạnh vào bức tường bếp. Tim tôi như ngừng đập, nhưng mặt vẫn không đổi sắc.

Tôi nói với hắn bằng giọng ráo hoảnh: "Ông xem, tường cũ mục nát hết rồi, tôi đang định tích góp ít tiền để xây lại". Hắn nghi ngờ, rút dao đâm thử vào những khe gạch nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường vì lớp vữa bên ngoài đã được tôi bôi bẩn khéo léo để trông như cũ kỹ lâu đời. Đứa cháu nhỏ của tôi lúc đó cũng rất khôn, nó chạy ra ôm lấy chân tên lính, khóc lóc đòi kẹo, khiến chúng bực mình mà bỏ sang nhà khác.

Trong suốt gần mười năm, bức tường ấy đã bảo vệ hàng chục cán bộ an toàn. Có những lúc các đồng chí phải nhịn đói, nhịn khát và thở qua một khe nhỏ suốt hai ngày đêm vì địch bao vây dài ngày. Sự mưu trí của những người dân thành phố như chúng tôi không nằm ở súng đạn, mà nằm ở sự bình tĩnh và lòng yêu nước sắt son. Bức tường ấy không chỉ là gạch đá, nó mang linh hồn của sự che chở, là biểu tượng của tình dân nghĩa Đảng giữa lòng kẻ thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn