Bức tường đá ở Bản A Bung
Trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bản A Bung, nằm sát dãy Trường Sơn phía Tây Quảng Trị, trở thành điểm trung chuyển quan trọng cho tuyến đường vận tải vào chiến trường. Bản nhỏ chỉ vài nóc nhà, nhưng mỗi ngày tiếng máy bay gầm rú trên đầu như muốn xé tan cả núi rừng. Để bảo vệ kho hàng bí mật bên sườn đồi, Đoàn thanh niên địa phương đã lập một đội công binh trẻ tuổi, nhiệm vụ xây dựng một “bức tường đá” ngụy trang, tưởng như đơn giản nhưng lại là lá chắn sống còn cho hàng ngàn
Trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bản A Bung, nằm sát dãy Trường Sơn phía Tây Quảng Trị, trở thành điểm trung chuyển quan trọng cho tuyến đường vận tải vào chiến trường. Bản nhỏ chỉ vài nóc nhà, nhưng mỗi ngày tiếng máy bay gầm rú trên đầu như muốn xé tan cả núi rừng. Để bảo vệ kho hàng bí mật bên sườn đồi, Đoàn thanh niên địa phương đã lập một đội công binh trẻ tuổi, nhiệm vụ xây dựng một “bức tường đá” ngụy trang, tưởng như đơn giản nhưng lại là lá chắn sống còn cho hàng ngàn tấn lương thực, thuốc men. Trong đội có Lía – chàng trai Pa Cô mới 19 tuổi, khỏe như cây lim, nước da rám nắng và nụ cười lúc nào cũng hiền như suối. Công việc của Lía là gùi đá từ khe núi về, xếp thành từng lớp dày, tạo thành vách chắn tự nhiên hòa lẫn với màu đất rừng. Có những ngày nắng cháy gắt, đá nóng bỏng tay, nhưng Lía vẫn hì hục làm việc đến khi mặt trời lặn sau dãy A Dơi.
Một lần, trong lúc cả đội đang vận chuyển hàng hóa vào kho, tiếng trực thăng địch bất ngờ xuất hiện từ phía nam, bắn rocket liên tiếp xuống ngọn đồi nơi bức tường đang xây dở. Nếu máy bay phát hiện ra kho hàng, toàn bộ chiến tuyến ở khu vực này sẽ bị lộ. Lía lao lên trước, dùng thân mình đẩy sập một mảng đá lớn xuống che kín cửa kho, rồi hô lớn cho đồng đội tản ra. Từng loạt đạn nổ tung, đất đá văng mù mịt, nhưng nhờ bức tường đá mà lực công phá giảm đi đáng kể. Khi đồng đội chạy đến, họ thấy Lía nằm tựa lưng vào khối đá, máu loang trên ngực nhưng ánh mắt vẫn hướng về kho hàng – nơi anh vừa bảo vệ bằng tất cả sinh lực của mình.
Sau khi hòa bình lập lại, người dân A Bung dựng lại bức tường đá, giữ nguyên từng hòn đá như khi Lía xếp buổi chiều năm ấy. Mỗi khi đoàn thanh niên hành quân về nguồn, người già trong bản lại kể: “Lía sống như đá núi – vững chãi, bền bỉ và âm thầm che chở cho buôn làng.” Câu chuyện về Lía trở thành ngọn lửa nhắc nhở lớp trẻ rằng trong thời bình, dù không còn bom đạn, ta vẫn cần những con người biết đứng vào chỗ khó, biết che chở cho cộng đồng bằng chính sự tử tế và can đảm của mình.


