Bức Tường Gạch Không Bao Giờ Sơn Lại Hết
Tựa đề: Bức Tường Gạch Không Bao Giờ Sơn Lại Hết
Năm 1969, ở cuối sân nhà ông Tám có một bức tường gạch đỏ. Tường không cao, xây thô, gạch lộ ra từng mảng, có chỗ rêu xanh bám vào, có chỗ đã sứt mẻ theo thời gian.
Người ta không để ý nhiều đến nó.
Nhưng với ông Tám, bức tường ấy luôn có một chỗ để nhìn.
Ông thường đứng dựa lưng vào đó mỗi chiều.
Không làm gì.
Chỉ đứng.
Người ta hỏi:
“Bức tường cũ vậy, có gì mà đứng hoài?”
Ông đáp:
“Để biết nhà còn đứng vững.”
Năm 1970, chiến tranh khiến nhiều nhà trong làng bị hư hại, có nơi tường sập, có nơi phải dựng lại từ đầu.
Nhưng bức tường nhà ông Tám vẫn còn.
Năm 1971, một phần tường bị nứt dài sau một trận rung chấn nhẹ. Ông không xây lại ngay.
Ông chỉ trét một lớp vữa mỏng.
Con trai ông nói:
“Sao không xây lại cho chắc?”
Ông lắc đầu:
“Nó chưa đổ thì chưa cần thay.”
Năm 1972, vết nứt lớn hơn một chút, nhưng tường vẫn đứng.
Ông Tám bắt đầu ghi nhớ từng chỗ yếu trên tường.
Không phải để lo sợ.
Mà để biết nó đã chịu đựng đến đâu.
Năm 1973, có người đề nghị phá bỏ bức tường để mở rộng sân.
Ông im lặng rất lâu.
Rồi nói:
“Bức tường này không chỉ để ngăn gió. Nó giữ lại những năm tháng mà cái nhà này đã từng không chắc sẽ còn đứng nguyên vẹn tới ngày hôm sau.”
Không ai phản đối nữa.
Năm 1974, ông tự tay trét lại một số chỗ yếu, không làm cho nó mới, chỉ làm cho nó bớt rơi vỡ.
Ông nói:
“Tường cũ thì không cần đẹp. Chỉ cần còn đứng.”
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Những ngôi nhà trong làng bắt đầu được sửa sang, nhiều bức tường cũ bị thay mới, sơn lại trắng tinh.
Nhưng bức tường nhà ông Tám vẫn giữ nguyên màu gạch cũ.
Một buổi chiều, con trai ông trở về.
Anh đứng trước bức tường:
“Giờ còn giữ nó làm gì nữa ba?”
Ông Tám đặt tay lên vết nứt:
“Để nhớ là đã từng có những năm… chỉ cần một bức tường còn đứng thôi cũng đủ để người ta tin rằng mình vẫn còn một nơi để quay về.”
Anh im lặng.
Gió thổi qua sân.
Bức tường vẫn đứng đó, không mới hơn, không đẹp hơn, nhưng vững như nó đã từng đứng qua những năm tháng không ai dám chắc điều gì sẽ xảy ra ngày mai.
Vì có những bức tường không sinh ra để chia cách,
mà để giữ lại cảm giác an toàn mong manh của con người trong những năm tháng họ đã từng phải bám vào những thứ tưởng như rất nhỏ, nhưng lại là tất cả để không sụp đổ.



