Bức tường khói lửa
Cuối năm 1973, tại vùng căn cứ Quảng Trị, một nhóm thanh niên xung phong gồm hơn mười người trẻ tuổi được giao nhiệm vụ mở đường vận chuyển lương thực qua một đoạn đồi suối bị bom phá rối tung. Trong đó, anh Tuấn – chỉ mới hai mươi tuổi – luôn là người đi đầu, tay cầm xà beng, miệng hô “cẩn thận từng bước!” để mọi người giữ nhịp. Mỗi bước đi, đất đá rung lên, bom nổ xé gió, nhưng Tuấn không hề chùn bước, anh còn giúp một đồng đội bị thương băng bó tạm thời và dìu qua đoạn nguy hiểm. Tiếng cười v
Cuối năm 1973, tại vùng căn cứ Quảng Trị, một nhóm thanh niên xung phong gồm hơn mười người trẻ tuổi được giao nhiệm vụ mở đường vận chuyển lương thực qua một đoạn đồi suối bị bom phá rối tung. Trong đó, anh Tuấn – chỉ mới hai mươi tuổi – luôn là người đi đầu, tay cầm xà beng, miệng hô “cẩn thận từng bước!” để mọi người giữ nhịp. Mỗi bước đi, đất đá rung lên, bom nổ xé gió, nhưng Tuấn không hề chùn bước, anh còn giúp một đồng đội bị thương băng bó tạm thời và dìu qua đoạn nguy hiểm. Tiếng cười và lời động viên vang lên giữa mùi khói và bụi đất, khiến cả nhóm cảm thấy lòng can đảm trỗi dậy, dù ai cũng biết rằng chỉ một sơ sẩy nhỏ là sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Khi trời tối, cả nhóm dừng chân bên khe suối, đốt lửa trại để sưởi ấm và kiểm tra lại thiết bị. Những mẩu bánh, túi sắn được chia nhau, và Tuấn cẩn thận lau máu trên tay đồng đội, nhắc nhở: “Chúng ta phải sống để hoàn thành nhiệm vụ, để mọi người tin rằng thanh niên chúng ta không bao giờ lùi bước.” Ánh lửa nhấp nháy trên gương mặt mệt lả nhưng kiên cường của từng người, phản chiếu sức mạnh của tinh thần tuổi trẻ, khiến những ký ức bom đạn như lùi lại phía sau, nhường chỗ cho lòng dũng cảm và ý chí kiên định.


