“Bức tượng nhỏ và lời thề”
Năm 1970, ở một làng quê miền Trung, Mai – cô bé 17 tuổi – tình nguyện tham gia nhóm thiếu niên tình nguyện, phụ trách chăm sóc những liệt sĩ bị thương. Trong căn nhà tranh nhỏ, Mai cẩn thận đặt những bát cơm nóng, những viên thuốc lên chiếc bàn nhỏ, nhìn từng nét mặt hốc hác của các anh. Một hôm, khi dọn dẹp căn nhà, Mai tìm thấy một bức tượng nhỏ – một người lính đang giơ tay chào – mà một đồng đội để lại trước khi ra trận. Cô đặt tượng lên bàn, thầm thề: “Mình sẽ chăm sóc các anh như chính n
Năm 1970, ở một làng quê miền Trung, Mai – cô bé 17 tuổi – tình nguyện tham gia nhóm thiếu niên tình nguyện, phụ trách chăm sóc những liệt sĩ bị thương. Trong căn nhà tranh nhỏ, Mai cẩn thận đặt những bát cơm nóng, những viên thuốc lên chiếc bàn nhỏ, nhìn từng nét mặt hốc hác của các anh.
Một hôm, khi dọn dẹp căn nhà, Mai tìm thấy một bức tượng nhỏ – một người lính đang giơ tay chào – mà một đồng đội để lại trước khi ra trận. Cô đặt tượng lên bàn, thầm thề: “Mình sẽ chăm sóc các anh như chính người thân của mình, giữ ngọn lửa của tuổi trẻ và hy vọng luôn cháy sáng.”
Ngày qua ngày, Mai kiên nhẫn chăm sóc từng người, lắng nghe họ kể chuyện chiến trận, học cách băng bó vết thương, phân phát thuốc men. Khi các anh lần lượt hồi phục, cô cảm nhận được niềm vui giản dị nhưng thiêng liêng: mỗi hành động nhỏ, mỗi lời động viên, đều góp phần giữ cho ngọn lửa thời hoa lửa sống mãi trong tim mọi người.



