BỨC TƯỢNG SỐNG TRÊN CAO ĐIỂM 689
BỨC TƯỢNG SỐNG TRÊN CAO ĐIỂM 689
Nhân chứng kể lại: Bác Trần Văn Thắng (Cựu chiến binh Trung đoàn 1, Sư đoàn 2)
Quảng Nam mùa mưa năm 1968, những trận đánh trên cao điểm 689 diễn ra giằng co từng tấc đất. Địch dội pháo nát cả những rặng đá tai mèo. Tiểu đội tôi được giao nhiệm vụ chốt giữ mỏm đá phía Đông để ngăn địch đổ quân bằng trực thăng.
Trong tiểu đội có anh Hòa, một người lính quê ở Hà Tây (cũ), có thân hình vạm vỡ và đôi mắt cương nghị. Giữa một trận oanh tạc dữ dội, một quả bom nổ ngay sát hầm, đất đá vùi lấp gần hết cả tiểu đội. Khi tôi tỉnh dậy, thấy anh Hòa đang đứng tựa lưng vào vách đá, tay vẫn nắm chặt khẩu tiểu liên hướng về phía thung lũng. Tôi gọi nhưng anh không trả lời.
Khi bò lại gần, tôi bàng hoàng nhận ra anh đã hy sinh do sức ép quá lớn của bom, nhưng tư thế đứng của anh vẫn hiên ngang như một bức tượng tạc vào vách đá. Chính "bức tượng sống" ấy đã khiến quân địch kinh hồn bạt vía, không dám tiến công vì tưởng ta vẫn còn lực lượng mạnh. Anh Hòa đã ngã xuống trong tư thế tiến công, một biểu tượng bất khuất của thời hoa lửa, nhắc nhở chúng tôi rằng: người lính có thể chết, nhưng tư thế của dân tộc thì không bao giờ quỳ gối.


