Bức Tường Thép Trên Đồi Him Lam
Chuyện kể về khoảnh khắc anh hùng, quả cảm của chiến sĩ bộ đội cụ Hồ – Anh hùng Phan Đình Giót. Trong trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam, anh đã lấy chính thân mình lấp lỗ châu mai của địch, dập tắt hỏa lực hung hãn để mở đường cho đồng đội xông lên giành chiến thắng.
Mùa xuân năm 1954, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của quân Pháp trở thành một pháo đài khổng lồ, thách thức toàn bộ quân và dân ta. Trong đó, cứ điểm Him Lam là một trong những trung tâm đề kháng mạnh nhất, được ví như "cánh cửa thép" bảo vệ lòng chảo Điện Biên. Nhiệm vụ của đơn vị Đại đội 58, Tiểu đoàn 428 là phải đập tan cánh cửa này ngay trong trận mở màn ngày 13 tháng 3.
Trong hàng ngũ những chiến sĩ tiểu đội bộc phá năm ấy, có anh Phan Đình Giót – một người con của quê hương Hà Tĩnh. Trải qua nhiều năm tháng nếm mật nằm gai, đôi vai anh đã chai sần vì vác nặng, nhưng đôi mắt anh luôn ánh lên niềm tin ngày chiến thắng.
Chiều ngày 13 tháng 3, pháo binh của ta đồng loạt nổ súng. Trời đất Điện Biên rung chuyển. Lệnh xung phong vang lên, Phan Đình Giót cùng đồng đội lao lên cắt hàng rào kẽm gai của địch. Địch chống trả điên cuồng, pháo sáng rực trời, đạn đại liên từ các lô cốt bắn ra như mưa. Nhiều đồng đội của anh đã ngã xuống khi chưa kịp tiếp cận mục tiêu.
Mặc cho máu chảy vì mảnh đạn găm vào vai và đùi, Phan Đình Giót vẫn ôm bộc phá bám lên. Anh liên tục đánh phá đến quả thứ tám, phá toang hai lớp hàng rào cuối cùng để tạo thế cho đại đội tiến vào quân địch.
Thế nhưng, khi quân ta vừa lọt vào tiền duyên, một hỏa điểm từ lô cốt số 3 của địch bất ngờ khạc đạn dữ dội. Đó là một lỗ châu mai kiên cố, xả đạn không ngừng nghỉ khiến đội hình của ta bị chặn lại, nhiều chiến sĩ bị thương vong ngay trước cửa mở. Tình thế vô cùng nguy cấp, nếu không dập tắt được hỏa điểm này, toàn bộ mũi tiến công của đại đội sẽ bị xóa sổ.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Phan Đình Giót bò sát đến lô cốt địch với hai quả lựu đạn cuối cùng trong tay. Anh rướn người quăng lựu đạn vào lỗ châu mai, nhưng hỏa lực của địch chỉ tạm câm lặng vài giây rồi lại tiếp tục gầm thét. Đạn bắn đỏ rực cả màn đêm, găm sạt qua mũ cối của anh.
Lúc này, Phan Đình Giót đã kiệt sức vì mất máu, hai quả lựu đạn đã hết, nhưng ngọn lửa căm thù giặc trong lồng ngực anh thì bùng cháy hơn bao giờ hết. Anh liếc nhìn lại phía sau, thấy các đồng đội đang nép mình dưới làn đạn, chờ đợi một cơ hội để xông lên.
Không một chút do dự, anh dồn chút tàn lực cuối cùng, nhoài người đứng thẳng dậy rồi lao thẳng cả thân mình vào bịt kín lỗ châu mai của địch.
"Anh em sặc sỡ lao lên! Tiêu diệt sạch bọn chúng!"
Tiếng thét trong tâm tưởng của anh bị nuốt chửng bởi tiếng súng, nhưng hành động của anh thì lay động cả núi rừng. Thân hình của Phan Đình Giót đã chắn toàn bộ góc bắn của khẩu đại liên hung hãn. Hỏa điểm bị dập tắt hoàn toàn.
"Phan Đình Giót đã hy sinh rồi! Trả thù cho anh Giót! Xông lên!" – Tiếng hô căm hờn vang dội khắp trận địa. Như những con sóng triều dâng không gì cản nổi, toàn bộ đại đội lao qua cửa mở, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Him Lam, cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên nóc hầm đồn địch.
Phan Đình Giót ngã xuống ở tuổi hai mươi hai, độ tuổi đẹp nhất của đời người. Anh đã hóa thân vào lòng đất mẹ Điện Biên, biến thân mình thành một "bức tường thép" mở đường cho tự do. Câu chuyện lấy thân lấp lỗ châu mai của anh đã trở thành một thiên anh hùng ca bất tử, thắp sáng tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của cả một thế hệ hoa lửa năm nào.


