Khác

Bụi Chuối Sau Nhà

Phú Thọ12/12/2025Hà Trang (Đoàn xã Xuân Đài)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bụi Chuối Sau Nhà

Hồi đó, chiến tranh chống Mỹ đang dữ lắm. Cả làng tôi ngày nào cũng nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Nhà nào cũng có hầm trú ẩn, có khi đang nấu cơm cũng phải bỏ chạy.

Có một buổi chiều, trời âm u như sắp mưa. Tôi—mới mười lăm tuổi—đang phụ má nhặt rau thì nghe tiếng gọi khe khẽ từ phía bụi chuối sau nhà.

Tôi bước lại gần thì thấy anh Ba Hưởng, một anh lính giải phóng trẻ lắm, chắc hơn tôi vài tuổi. Quần áo anh đầy bùn đất, mắt đỏ vì thiếu ngủ.

Anh nói nhỏ:
“Cho tôi xin miếng nước… tôi chạy cả đêm rồi.”

Tôi gật đầu, không kịp hỏi gì. Chỉ sợ ai thấy lại gây nguy hiểm cho anh. Tôi chạy vào lấy cái gáo dừa, múc nước từ lu đem ra. Anh đón lấy, uống một hơi dài, rồi thở ra như vừa trút được gánh nặng.

Má tôi bước ra, thấy anh thì không ngạc nhiên. Thời đó, dân trong làng quen chuyện nuôi giấu bộ đội rồi. Má chỉ nói nhỏ:
“Nếu đói thì vô đây ăn miếng cơm nguội.”

Anh Ba lắc đầu, nhưng bụng anh réo lên nghe rõ. Cuối cùng má cũng kéo anh vào bếp. Má bày ra đúng vài miếng khoai lang luộc và chén muối mè—những thứ ngày đó còn quý hơn bây giờ nhiều.

Anh ăn chậm rãi, từng miếng như để dành.

Xong, anh đứng dậy, cúi đầu:
“Con cám ơn hai má con. Con đi tiếp, tối nay đơn vị chờ ở bên kia rạch.”

Trước khi đi, anh tháo trong túi ra một ngôi sao nhỏ bằng nhôm. Anh nói:
“Con không có gì quý… cho em bé giữ làm kỷ niệm.”

Tôi nhận, không nói được lời nào. Anh bước đi rất nhanh, lẩn vào con đường nhỏ sau ruộng lúa, bóng dáng gầy nhưng cứng cỏi.

Đêm đó, làng lại bị pháo kích. Trời sáng, người ta nói bên kia rạch có giao tranh lớn. Tôi cứ ôm ngôi sao nhỏ, lòng bồn chồn không yên.

Nhiều năm sau, chiến tranh qua rồi. Người trở về, người không. Tôi không gặp lại anh Ba Hưởng nữa. Ngôi sao nhôm ấy tôi vẫn giữ, treo trên vách nhà như một lời nhắc nhở:
Trong những ngày gian khổ nhất, người với người đã thương nhau bằng cả tấm lòng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bụi Chuối Sau Nhà | Câu chuyện thời hoa lửa