Bùi Đình Chiến
BÀI VIẾT VỀ CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỚI CHỦ ĐỀ “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”
Bài làm
Giữa không gian thanh bình của làng quê Ninh Bình, nơi những cánh đồng lúa trải dài tít tắp và con đường làng uốn lượn duyên dáng, đôi khi, ta lại lắng nghe thấy tiếng vọng của quá khứ. Đó không phải là những âm thanh xao xác của chiến tranh, mà là những câu chuyện, những hồi ức được dệt nên từ mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của thế hệ đi trước. Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” tại Ninh Bình đã trở thành một nhịp cầu nối quá khứ hào hùng với hiện tại tươi đẹp, thắp lên ngọn lửa tri ân và giáo dục lòng yêu nước cho thế hệ trẻ.
Trong làng Đông Hưng, tôi có dịp gặp gỡ ông Bùi Đình Chiến, một cựu chiến binh 79 tuổi, nguyên là thành viên Đội Thanh niên xung phong K53. Câu chuyện của ông không bắt đầu bằng những trận đánh oai hùng, mà bằng ý chí kiên cường của một chàng trai trẻ. "Năm ấy, tôi chỉ nặng 39 cân, bị bác sĩ từ chối vào bộ đội. Nhưng tôi đã nói với họ: 'Tôi có thể chạy bộ, có thể chiến đấu cho Tổ quốc!'," ông kể, giọng run run nhưng ánh mắt vẫn rạng ngời.
Hành trình của ông và 300 đồng đội từ Ninh Bình vào miền Nam là một bản trường ca về sự gian khổ. Họ hành quân xuyên đêm, vượt qua những con đường mòn hiểm trở, bơi qua sông Thạch Hãn trong dòng nước lũ xiết. Ông nhớ mãi hình ảnh người đồng đội Hưởng, tay vẫn nắm chặt khẩu súng, chìm dần trong dòng nước xiết. “Đó là lần đầu tiên tôi thực sự hiểu về sự hy sinh. Mất Hưởng là mất đi một phần của chính mình,” ông bùi ngùi.
Với nhiệm vụ tình báo, ông đã nhiều lần đối mặt với hiểm nguy, len lỏi vào lòng địch để thu thập thông tin. Ông kể về những ngày ba đêm ẩn mình trong hầm bỗng, chỉ với chút gạo khô và ý chí sắt đá. Khi bước ra, ông nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn, nhưng cuốn sổ ghi chép thông tin vẫn nguyên vẹn trong tay. “Mất thông tin là mất đi cơ hội chiến thắng. Tôi không cho phép mình thất bại,” ông khẳng định.
Rời xa chiến trường ác liệt, chúng tôi tìm về bà Nguyễn Thị Thu, 71 tuổi, người phụ nữ đã dùng chiếc đò nhỏ của mình làm phương tiện tiếp sức cho các chiến sĩ. Bà kể về những đêm tối như mực trên sông Thạch Hãn, nơi tiếng bom đạn vang rền. “Ban đầu tôi rất sợ, nhưng thấy các anh bộ đội trẻ tuổi, mắt còn lấm lem bùn đất, tôi đã vững tâm chèo đò,” bà nói.
Chiếc đò nhỏ bé ấy đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường. Mỗi chuyến đi là một cuộc chiến sinh tử, nhưng bà vẫn đều đặn đưa hàng trăm lượt bộ đội vượt sông an toàn. Bà nhớ mãi hình ảnh một chiến sĩ bị thương nặng, nhưng vẫn cố gắng cầm chặt khẩu súng. "Tôi đã đưa anh ấy về bờ, chăm sóc cho đến khi anh ấy hồi phục. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình thật may mắn khi đã làm được điều gì đó cho đất nước," bà chia sẻ. Câu chuyện của bà không chỉ là hành động dũng cảm mà còn là tình yêu thương, sự sẻ chia, tiếp thêm sức mạnh cho những người con đất Việt trong cuộc chiến đấu giành độc lập.
Không chỉ dừng lại ở những câu chuyện cá nhân, đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” tại Ninh Bình còn mang một sứ mệnh giáo dục sâu sắc. Những thanh niên địa phương, dưới sự dẫn dắt của các cựu chiến binh, đã tạo ra những tác phẩm tranh tường sống động, những thước phim tài liệu chân thực và các buổi giao lưu đầy ý nghĩa.
Tại làng Đông Hưng, những bức tranh tường rực rỡ khắc họa hình ảnh người lính, bà mẹ, cánh đồng lúa, đã trở thành một bảo tàng ngoài trời, thu hút du khách và người dân địa phương. Kênh YouTube “Ký sự thời hoa lửa” của các bạn trẻ đã lan tỏa những câu chuyện này đến với hàng triệu người xem, khơi dậy lòng biết ơn và tự hào dân tộc.
Em Lê Minh Anh, một sinh viên Đại học Sư phạm Ninh Bình tham gia đề án, chia sẻ: “Khi nghe ông Chiến và bà Thu kể chuyện, tôi cảm nhận được sự hy sinh to lớn mà thế hệ đi trước đã phải gánh chịu. Hòa bình hôm nay không phải là hiển nhiên, mà là kết quả của biết bao máu xương. Tôi muốn chia sẻ những câu chuyện này để mọi người cùng trân trọng và gìn giữ.”
“Thời hoa lửa” không phải là một chương đã khép lại trong lịch sử, mà là một ngọn lửa vĩnh cửu, luôn cháy âm ỉ trong tim mỗi người dân Ninh Bình và cả dân tộc Việt Nam. Những câu chuyện về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu quê hương ấy sẽ tiếp tục được kể, được truyền lại, như một lời nhắc nhở về giá trị thiêng liêng của độc lập, tự do và hòa bình.
Chúng ta, thế hệ hôm nay, mang trên vai trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị ấy. Bằng cách chia sẻ những câu chuyện này, bằng cách sống có ích và cống hiến cho quê hương, chúng ta đang tiếp nối ngọn lửa thời hoa lửa, thắp sáng tương lai cho đất nước.



