Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÙI ĐÌNH CHIẾN – GẦN HAI THÁNG ĐI BỘ VÀO LỬA ĐẠN

Câu chuyện về cựu chiến binh Bùi Đình Chiến – người từ chàng trai chỉ nặng 39 kg vẫn quyết tâm lên đường, tham gia “Lớp Anh Trỗi 1”, hành quân gần hai tháng vào chiến trường và chiến đấu qua những năm tháng khốc liệt của Trường Sơn, Mậu Thân 1968. Trở về sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến cho quê hương, lan tỏa tinh thần trách nhiệm và phẩm chất cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Ninh Bình18/08/2026Chi đoàn Tiểu học Tà Nung ((LĐ) Đoàn phường Cam Ly - Đà Lạt)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, khi cuộc kháng chiến bước vào những năm tháng ác liệt, chàng trai Bùi Đình Chiến mang trong mình khát vọng được lên đường cống hiến cho Tổ quốc. Nhưng trong lần khám tuyển, ông chỉ nặng 39 kg, không đủ tiêu chuẩn nhập ngũ. Ước mơ tưởng như phải dừng lại, nhưng rồi một cơ hội khác mở ra: ông được giới thiệu tham gia “Lớp Anh Trỗi 1”, thuộc Đội Thanh niên xung phong đặc biệt K53.

Sau hai tháng huấn luyện cấp tốc, ngày 16/8/1965, ông cùng hơn 300 đồng đội bắt đầu cuộc hành quân lịch sử vào chiến trường miền Nam.

Không xe cơ giới.

Không đường bằng phẳng.

Chỉ có những đôi chân tuổi trẻ và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Gần hai tháng ròng rã, đoàn quân hành quân theo phương châm “đêm đi, ngày nghỉ”, len qua núi rừng Trường Sơn để tránh bom đạn của địch. Đến Quảng Trị, ông và đồng đội được giao nhiệm vụ trên tuyến đường 559 – con đường huyết mạch đưa sức người, sức của từ hậu phương vào chiến trường.

Họ làm giao liên, dẫn đường, vận chuyển lương thực, đạn dược. Trên vai những người thanh niên là những hòm đạn nặng trĩu, những bao gạo và cả những quả đạn B40.

Nhưng khi trở về, đôi vai ấy lại cáng những người đồng đội bị thương.

Có một ký ức ông không bao giờ quên.

Trong một lần vượt sông Thạch Hãn, nước lũ từ thượng nguồn cuồn cuộn đổ về. Những người lính phải căng một sợi dây thừng để lần lượt bám vào, vượt qua dòng nước dữ.

Rồi bất ngờ...

Sợi dây bị đứt.

Người đồng đội tên Hưởng bị dòng nước cuốn đi.

Ông Chiến nghẹn ngào khi nhớ lại:

“Đã hy sinh luôn. Chưa hề đánh nhau, chưa gì hết...”

Chiến tranh đôi khi không chỉ lấy đi sinh mạng con người bằng tiếng súng.

Có những người ngã xuống giữa dòng nước.

Có người hy sinh trên đường hành quân.

Và cũng có những người ra đi khi chưa kịp bước vào một trận đánh.

Năm 1967, trước yêu cầu của chiến trường, đơn vị TNXP của ông được bổ sung vào lực lượng Quân giải phóng. Từ đây, Bùi Đình Chiến chính thức trở thành người lính của Trung đoàn 6, Quân khu Trị - Thiên, đơn vị sau này được biết đến với truyền thống Trung đoàn Phú Xuân Anh hùng.

Rồi Mậu Thân 1968 đến.

Ông cùng đồng đội chiến đấu suốt 26 ngày đêm tại Huế.

Đó là những ngày mà gian khổ không thể kể hết bằng lời.

Thiếu thốn.

Bệnh tật.

Sốt rét.

Chấy rận, ghẻ lở.

Nhưng những người lính vẫn bám trụ.

Có lần, ông Chiến bị sốt rét ác tính khi đang cõng hai thùng đạn B40 nặng hơn 30 kg. Cơn sốt quật ngã ông giữa đường.

Ông bất tỉnh suốt ba ngày.

Các đồng đội thay nhau cáng ông cùng vũ khí và quân trang, vượt qua những đỉnh núi cao rét buốt để đưa xuống nơi chữa trị.

Ông vẫn nhớ rằng nếu hôm ấy người tiểu đội trưởng không quyết tâm đưa mình đi, có lẽ ông đã không thể trở về.

Nhưng chiến trường không cho ông nhiều thời gian nghỉ ngơi.

Năm 1972, khi đang làm liên lạc cho trung đội trưởng hậu cần, một trận bom B-52 đánh trúng căn hầm.

Một thanh gỗ lớn từ nóc hầm rơi xuống, đập thẳng vào đầu ông.

Máu chảy rất nhiều.

Nhưng ông vẫn nén đau.

Ông không muốn bị đưa về tuyến sau.

Bởi ngoài kia, đồng đội vẫn đang chiến đấu.

Đến năm 1973, sau nhiều năm xa quê, ông được về phép.

Mẹ già nhìn thấy con trai đã trưởng thành mà vẫn chưa lập gia đình, vừa thương vừa giục con cưới vợ.

Ông nghe lời mẹ.

Một đám cưới chóng vánh được tổ chức.

Nhưng chỉ 12 ngày sau, ông lại phải trở về chiến trường.

Đó cũng là lần cuối ông được gặp mẹ.

Năm 1974, mẹ ông qua đời khi người con trai vẫn đang ở tiền tuyến.

Có những mất mát trong chiến tranh không thể đo đếm bằng những con số.

Một người đồng đội mất đi.

Một người mẹ mất con.

Một người vợ vừa cưới chồng đã phải tiễn chồng trở lại chiến trường.

Nhưng những người lính vẫn phải bước tiếp.

Năm 1976, ông Bùi Đình Chiến xuất ngũ trở về quê hương.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng trong ông, tinh thần của người lính vẫn còn nguyên vẹn.

Ông không chọn một cuộc sống chỉ cho riêng mình.

Ông tiếp tục tham gia công tác địa phương, từng làm Bí thư chi bộ hơn 10 năm, kiêm xóm trưởng, sau đó tham gia Ban Chấp hành Hội Cựu chiến binh và hiện là Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong của xã.

Có người hỏi vì sao tuổi đã cao mà ông vẫn cứ miệt mài làm việc, ông chỉ cười hiền:

“Tôi ăn cơm Nhà nước từ năm 18 tuổi, đến giờ là bệnh binh, vẫn là ăn ‘gạo’ của Nhà nước. Không vác tù và hàng tổng thì làm cái gì?”

Một câu nói giản dị.

Nhưng phía sau nụ cười ấy là cả một quan niệm sống:

Đã được đất nước nuôi dưỡng, thì khi trở về, phải tiếp tục làm điều có ích cho đất nước và nhân dân.

Từ chiến trường trở về, ông mang theo những vết thương, những kỷ niệm và hàng chục huân, huy chương ghi dấu một thời hoa lửa.

Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất đối với ông không nằm trên những tấm bằng.

Mà là được nhìn thấy quê hương bình yên.

Được chứng kiến thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình.

Được tiếp tục góp sức cho cộng đồng.

Gần sáu mươi năm đã trôi qua kể từ ngày người thanh niên 39 kg bước vào “Lớp Anh Trỗi 1”.

Cậu thanh niên năm nào giờ đã trở thành một người cựu chiến binh tóc bạc.

Nhưng ký ức về những ngày hành quân trên Trường Sơn, dòng Thạch Hãn cuồn cuộn, những người đồng đội đã nằm lại, những trận chiến ở Huế và tiếng bom B-52 năm nào... vẫn còn nguyên trong tâm trí ông.

Câu chuyện của Bùi Đình Chiến là câu chuyện về một thế hệ đã trao tuổi trẻ cho đất nước.

Họ đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Họ chiến đấu giữa đói khát, bệnh tật và bom đạn.

Họ có thể mất đi người thân, mất đi đồng đội, thậm chí đối mặt với cái chết mỗi ngày.

Nhưng khi trở về, họ lại tiếp tục sống và cống hiến.

Bởi với họ, phụng sự Tổ quốc không chỉ là chuyện của những năm chiến tranh.

Đó là một lẽ sống.

Và hôm nay, khi những người lính năm xưa đã bước sang bên kia của tuổi đời, câu chuyện họ để lại vẫn là một lời nhắc nhở:

Hãy biết trân trọng hòa bình.

Biết ơn những người đã hy sinh.

Và sống một cuộc đời có ích để không phụ những năm tháng mà thế hệ cha anh đã gửi lại nơi chiến trường.

Bùi Đình Chiến – từ một chàng trai 39 kg không được nhập ngũ đến người lính đi qua Trường Sơn, Mậu Thân và những năm tháng khốc liệt của chiến tranh; một cuộc đời vẫn tiếp tục “vác tù và hàng tổng” để phụng sự quê hương sau ngày đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn