BÙI ĐÌNH CHIẾN – TỪ CHÀNG TRAI 39 KG ĐẾN NGƯỜI LÍNH GIỮA THỜI HOA LỬA
Tác giả: Nguyễn Ngọc Ánh Lớp: K13G.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với ông Bùi Đình Chiến, những năm tháng tuổi trẻ trên chiến trường vẫn là một miền ký ức không thể phai mờ. Ở tuổi đôi mươi, ông đã rời quê hương, gia nhập Đội Thanh niên xung phong đặc biệt K53, bắt đầu hành trình vào chiến trường miền Nam bằng những bước chân trên dãy Trường Sơn.
Năm 1965, chàng trai Bùi Đình Chiến từng không đủ cân để nhập ngũ. Với cân nặng chỉ 39 kg, ông không được tuyển vào bộ đội. Nhưng khát vọng được cống hiến cho đất nước không vì thế mà dừng lại. Ông được giới thiệu tham gia Lớp Anh Trỗi 1, thuộc Đội TNXP K53 – đơn vị đặc biệt do Trung ương Đoàn thành lập để vào chiến trường. K53 tập trung huấn luyện tại Hà Nội và ngày 16/8/1965 chính thức xuất quân vào chiến trường Trị - Thiên.
Cuộc hành quân vào Nam kéo dài gần hai tháng. Không xe cơ giới, không đường sá thuận lợi, những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi phải đi bộ giữa núi rừng Trường Sơn, thực hiện phương châm “đêm đi, ngày nghỉ” để tránh máy bay địch. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với bom đạn và những hiểm nguy bất ngờ.
Đến chiến trường, ông Chiến cùng đồng đội làm nhiệm vụ giao liên, vận tải, bảo vệ hành lang và đưa hàng hóa phục vụ chiến đấu. Trên vai họ là gạo, đạn dược và những vật dụng thiết yếu cho chiến trường; chiều trở ra, họ lại cáng thương binh về tuyến sau.
Có những mất mát xảy ra ngay cả khi chưa kịp bước vào một trận đánh. Trong một lần vượt sông Thạch Hãn giữa dòng nước lũ, sợi dây dùng để hỗ trợ vượt sông bất ngờ bị đứt. Người đồng đội tên Hưởng bị nước cuốn đi và hy sinh. Với ông Chiến, đó là ký ức đau đớn về sự khốc liệt của chiến tranh: có những người đã nằm lại không phải bởi một viên đạn, mà giữa những hiểm nguy trên con đường làm nhiệm vụ.
Năm 1967, trước yêu cầu của chiến trường, lực lượng TNXP của ông được bổ sung vào quân đội. Ông trở thành người lính thuộc Trung đoàn 6, Quân khu Trị - Thiên. Sau đó, ông cùng đồng đội tham gia chiến đấu trong những năm chiến tranh ngày càng ác liệt, trong đó có Tết Mậu Thân 1968 tại Huế.
Những ngày tháng ấy là chuỗi ngày thiếu thốn và gian khổ. Sốt rét, bệnh tật, bom đạn và những cuộc hành quân dài ngày luôn đe dọa tính mạng người lính. Có lần, khi đang mang theo đạn B40, ông bị sốt rét ác tính, ngất đi và bất tỉnh nhiều ngày. Đồng đội đã cáng ông cùng vũ khí xuống núi để chữa trị.
Năm 1972, trong một lần hầm trú ẩn bị bom B-52 đánh trúng, ông bị thương ở đầu. Nhưng ngay cả trong những thời khắc hiểm nguy ấy, người lính trẻ vẫn mong muốn được tiếp tục ở lại chiến đấu cùng đồng đội.
Sau nhiều năm chiến đấu, năm 1976, ông Bùi Đình Chiến xuất ngũ trở về quê hương. Chiến tranh kết thúc, nhưng tinh thần trách nhiệm của người lính vẫn được ông giữ gìn trong cuộc sống thời bình. Ông tiếp tục tham gia công tác ở địa phương, công tác cựu chiến binh và cựu TNXP, dành những năm tháng còn lại để đóng góp cho quê hương.
Nhìn lại cuộc đời mình, điều đáng nhớ nhất với ông có lẽ không phải những phần thưởng hay những năm tháng được ghi trong hồ sơ, mà là những người đồng đội đã cùng ông đi qua Trường Sơn, những người đã hy sinh giữa đường hành quân và những người mãi mãi không trở về.
Đội K53 sau này được ghi nhận với những thành tích đặc biệt. 111 đội viên đã hy sinh, 167 người bị thương; tháng 2/2010, Đội K53 được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Những con số ấy là minh chứng cho sự hy sinh to lớn của một thế hệ thanh niên đã gửi tuổi xuân vào chiến trường.
Câu chuyện của ông Bùi Đình Chiến là câu chuyện về một chàng trai chỉ nặng 39 kg nhưng mang trong mình một ý chí không nhỏ. Từ những bước chân trên Trường Sơn đến những ngày cầm súng giữa chiến trường, ông đã trải qua một thời tuổi trẻ đầy gian khổ và mất mát.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng “thời hoa lửa” vẫn còn đó trong ký ức của những người từng sống qua nó. Và câu chuyện của ông Bùi Đình Chiến nhắc thế hệ hôm nay rằng: phía sau hòa bình là những năm tháng mà biết bao người trẻ đã gửi lại tuổi xuân, mồ hôi, máu và cả tính mạng cho Tổ quốc.



