BÙI ĐÌNH CƯ – ĐÔI VAI VƯỢT NÚI ĐƯA PHÁO RA TRẬN
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên
Chiến thắng Điện Biên Phủ được làm nên từ những trận đánh dữ dội nơi chiến hào, nhưng phía sau mỗi trận đánh là biết bao con người lặng lẽ đưa từng viên đạn, từng khẩu pháo đến với tiền tuyến.
Trong số đó có Bùi Đình Cư (1927–1988), quê ở Việt Tiến, Lâm Thao, Phú Thọ. Ông nhập ngũ năm 1949, trở thành người lính pháo binh và đã tham gia 9 chiến dịch lớn. Nhưng có một câu chuyện về ông khiến người ta nhớ mãi. Đó là những ngày chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Đường lên chiến trường hiểm trở. Vũ khí nặng, đường núi xa xôi, phương tiện vận chuyển thiếu thốn. Có những thứ tưởng như không thể đưa qua núi bằng sức người.Nhưng chiến trường đang chờ, và Bùi Đình Cư đã nhận phần việc nặng nề ấy về mình.
Ông cùng đồng đội vận chuyển một nòng cối nặng hơn 100kg vượt qua quãng đường dài để đưa lên tiền tuyến. Hơn 100kg đặt lên vai một người lính. Không phải vài bước mà là cả một chặng đường núi. Mỗi bước đi là một lần đôi chân phải chống chọi với dốc cao và mệt mỏi. Đôi vai oằn xuống dưới sức nặng, nhưng ông vẫn bước tiếp.
Có thể ông cũng đau, có thể có những lúc tưởng như không thể bước thêm nhưng phía trước là đồng đội là trận địa, là những người đang cần từng khẩu pháo, từng viên đạn để chiến đấu.
Vì thế, ông không thể bỏ lại thứ đang mang trên vai. Trong chiến tranh, đôi khi một người lính không cần làm điều gì quá lớn lao. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Bùi Đình Cư đã làm điều ấy bằng tất cả sức lực. Ông mang nòng cối vượt núi, đưa hỏa lực đến nơi cần thiết, góp phần bảo đảm sức mạnh cho tiền tuyến Điện Biên.
Và rồi những khẩu pháo ấy đã lên tiếng. Từng tiếng nổ vang giữa núi rừng Tây Bắc. Nhưng trước khi có tiếng pháo, đã có những bước chân của người lính. Sau chiến dịch, những đóng góp của Bùi Đình Cư tiếp tục được ghi nhận. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng câu chuyện về ông không cần những lời quá lớn lao. Chỉ cần nhớ một hình ảnh:
Một người lính.
Một nòng cối hơn 100kg.
Một con đường núi dài.
Và những bước chân không chịu dừng lại.
Đó là Bùi Đình Cư.
Người lính pháo binh đã dùng đôi vai của mình đưa sức mạnh đến chiến trường Điện Biên.
Giữa “Thời hoa lửa”, có những chiến công không bắt đầu từ tiếng súng.
Nó bắt đầu từ một người lính cúi xuống, gánh lấy sức nặng của chiến trường và lặng lẽ bước về phía trước.
Bởi khi Tổ quốc cần, đôi vai của người lính cũng có thể trở thành một phần của khẩu pháo.


