BÙI ĐÌNH CƯ – NGƯỜI ANH HÙNG TRÊN TRẬN ĐỊA PHÁO
Trong những trang sử vàng của Quân đội nhân dân Việt Nam, có những con người mà tên tuổi gắn liền với tiếng pháo rung chuyển núi rừng, với những trận đánh quyết liệt và với những chiến công làm nên lịch sử. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Đình Cư là một người như thế.
Ông sinh năm 1927, quê ở xã Việt Tiến, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ. Tháng 5 năm 1949, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang bước vào giai đoạn ngày càng quyết liệt, người thanh niên Bùi Đình Cư đã xung phong nhập ngũ, trở thành chiến sĩ pháo binh. Từ một người lính bình dị, ông từng bước trưởng thành qua khói lửa chiến trường và trở thành một cán bộ pháo binh có bản lĩnh, kỹ năng và tinh thần chiến đấu nổi bật. Báo Nhân Dân cho biết, từ khi nhập ngũ đến năm 1954, Bùi Đình Cư đã trực tiếp tham gia 9 chiến dịch lớn, luôn thể hiện tinh thần hăng say đánh giặc, bền bỉ trong công tác, dũng cảm và mưu trí trong chiến đấu.
Nhưng nhắc đến Bùi Đình Cư là nhắc đến một người chiến sĩ đặc biệt gan dạ.
Trong Chiến dịch Quang Trung năm 1951, tại trận đánh đồn Yên Mô Thượng, giữa đêm tối, trời mưa, mục tiêu của địch gần như không thể quan sát bằng mắt thường. Trong tình thế ấy, Bùi Đình Cư đã xung phong bò sát vào vị trí địch, dùng đèn pin soi vào từng lỗ châu mai để pháo binh xác định mục tiêu. Đó là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần một ánh sáng bị phát hiện, ông có thể trở thành mục tiêu của hỏa lực địch.
Thế nhưng người chiến sĩ pháo binh ấy vẫn bình tĩnh thực hiện nhiệm vụ.
Ánh đèn pin nhỏ bé giữa màn đêm không chỉ soi rõ những lỗ châu mai của quân địch mà còn soi đường cho những loạt pháo chính xác của quân ta. Trong khoảnh khắc sinh tử, sự bình tĩnh và mưu trí của Bùi Đình Cư đã góp phần tạo điều kiện để đơn vị tiêu diệt gọn cứ điểm.
Đến chiến dịch năm 1952, tại trận Tu Vũ, một lần nữa bản lĩnh phi thường ấy được thể hiện. Khi trận địa pháo bị lộ và phải nhanh chóng cơ động, Bùi Đình Cư đã không do dự vác nòng súng cối nặng khoảng 101kg, đưa đến vị trí mới cách hơn 200m trong điều kiện địch đang bắn phá.
Đó không chỉ là sức mạnh của đôi vai.
Đó là sức mạnh của ý chí.
Bởi trên chiến trường, khi mỗi giây đều có thể quyết định sự sống còn, người chiến sĩ không được phép chần chừ. Một khẩu pháo đến trận địa đúng lúc có thể cứu cả một đơn vị. Một loạt đạn chính xác có thể mở đường cho bộ binh tiến lên. Một hành động dũng cảm có thể truyền niềm tin cho cả tập thể.
Và rồi Điện Biên Phủ.
Năm 1954, Bùi Đình Cư cùng đồng đội bước vào trận chiến lớn nhất của cuộc kháng chiến chống Pháp. Tại đây, ông giữ chức Trung đội phó thuộc Trung đoàn sơn pháo 675, Đại đoàn 351, làm nhiệm vụ phối hợp với các đơn vị pháo binh để chi viện cho bộ binh tiến công khu trung tâm của tập đoàn cứ điểm.
Trong trận Him Lam mở màn chiến dịch, những khẩu pháo phải được đưa vào trận địa giữa điều kiện vô cùng hiểm nguy. Bùi Đình Cư cùng đồng đội tháo rời từng bộ phận pháo, vận chuyển qua giao thông hào, dưới bom đạn của địch.
Có thời điểm, ông một mình vác nòng súng cối nặng hơn 100kg đi trên quãng đường dài để đưa pháo vào trận địa.
Rồi tiếng pháo vang lên.
Những khẩu cối 120mm của đơn vị Bùi Đình Cư trút đạn xuống cứ điểm. Những lô cốt, ụ súng của quân địch rung chuyển. Pháo binh mở đường cho bộ binh xung phong.
Ngày 15 tháng 3 năm 1954, trong trận đánh cứ điểm Độc Lập, đơn vị của Bùi Đình Cư tiếp tục bắn chính xác vào các mục tiêu được giao. Khi cứ điểm bị đánh chiếm, ông được lệnh dẫn đầu trung đội vào căn cứ địch tháo và đưa ra ngoài ba khẩu cối 120mm còn nguyên vẹn, bất chấp pháo địch vẫn bắn dữ dội.
Những khẩu pháo ấy không chỉ là chiến lợi phẩm.
Chúng là biểu tượng cho sự trưởng thành của một đội quân từng bước làm chủ chiến trường.
Sau Chiến thắng Điện Biên Phủ, Bùi Đình Cư được tặng Huân chương Chiến công hạng Nhì, Huân chương Chiến công hạng Ba, được trung đoàn và đại đoàn khen thưởng 42 lần, được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng áo lụa. Tháng 8 năm 1955, ông được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Danh hiệu ấy là sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời chiến đấu.
Bùi Đình Cư không chỉ là người bắn pháo giỏi. Ông là hình ảnh của người lính Việt Nam biết biến lòng yêu nước thành hành động, biến gian khổ thành sức mạnh, biến hiểm nguy thành thử thách để vượt qua.
Tiếng pháo của ông đã im từ lâu.
Nhưng tinh thần của người chiến sĩ ấy vẫn còn vang vọng.
Vang trong lịch sử Điện Biên Phủ.
Vang trong truyền thống của Binh chủng Pháo binh.
Vang trong ký ức của những thế hệ đã chiến đấu vì độc lập, tự do.
Và vang trong lòng thế hệ hôm nay như một lời nhắc nhở:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và tuổi xuân của những con người như Bùi Đình Cư. Vì thế, sống trong hòa bình càng phải biết trân trọng lịch sử, biết ơn thế hệ đi trước và có trách nhiệm với Tổ quốc.


