Bùi Đình Cư – Người lính pháo binh không lùi bước
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Giữa những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, có một người lính quê ở Tứ Xã, Lâm Thao, Phú Thọ đã để lại dấu ấn đặc biệt trong lịch sử pháo binh Việt Nam.
Ông là Bùi Đình Cư (1927–1988), tên thật là Bùi Văn Mười.
Năm 1949, ông nhập ngũ và trở thành chiến sĩ pháo binh. Từ đó, cuộc đời ông gắn với những trận đánh ác liệt trên chiến trường Bắc Bộ. Chỉ trong những năm 1949–1954, ông đã tham gia 9 chiến dịch lớn.
Nhưng dấu ấn sâu đậm nhất trong cuộc đời người chiến sĩ ấy là Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Một mình vác nòng cối hơn 100kg
Trong trận Him Lam, nhiệm vụ của đơn vị pháo binh là phải nhanh chóng đưa vũ khí vào trận địa để kịp giờ nổ súng.
Thế nhưng địa hình hiểm trở, giao thông hào chật hẹp, việc vận chuyển những khẩu pháo nặng hàng trăm kilôgam vô cùng khó khăn.
Trong lúc đồng đội còn đang tìm cách đưa nòng cối vào vị trí, Bùi Đình Cư đã một mình vác nòng súng cối nặng hơn 100kg, chạy qua đoạn giao thông hào dài hơn 3km để đưa vũ khí đến trận địa.
Đó không chỉ là một hành động thể hiện sức mạnh.
Đó còn là sự quyết tâm.
Bởi nếu pháo không vào trận địa đúng giờ, kế hoạch chiến đấu có thể bị ảnh hưởng.
Người chiến sĩ ấy hiểu rằng phía trước là trận đánh lớn, còn phía sau là đồng đội đang chờ.
Và ông đã không lùi bước.
Người lính giữa trận địa Điện Biên
Bùi Đình Cư khi ấy là Trung đội phó pháo binh thuộc Trung đoàn 675, Đại đoàn 351.
Tại Điện Biên Phủ, những khẩu pháo của quân đội ta phải vượt qua địa hình núi rừng hiểm trở để tiến vào trận địa.
Mỗi khẩu pháo được đưa vào vị trí là cả một cuộc chiến với núi cao, vực sâu, bùn đất và bom đạn.
Những người lính pháo binh phải kéo, đẩy, vận chuyển từng bộ phận của vũ khí bằng sức người.
Bùi Đình Cư cùng đồng đội đã chiến đấu trong hoàn cảnh ấy.
Không chỉ chiến đấu bằng súng pháo, họ còn chiến đấu bằng sức người và ý chí.
Sau trận Đồi Độc Lập, ông cùng đồng đội còn tháo và đưa về ba khẩu cối 120mm của địch làm chiến lợi phẩm.
Những khẩu cối ấy sau đó tiếp tục trở thành vũ khí phục vụ chiến đấu.
Chín chiến dịch và một tuổi trẻ gửi lại chiến trường
Từ năm 1949 đến năm 1954, Bùi Đình Cư đã đi qua 9 chiến dịch lớn.
Mỗi chiến dịch là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Mỗi trận đánh là một lần người lính phải vượt qua giới hạn của chính mình.
Nhưng điều đáng nhớ ở ông không chỉ nằm ở số lượng chiến dịch đã tham gia.
Đó là tinh thần của một người lính luôn đặt nhiệm vụ lên trên sự an toàn của bản thân.
Năm 1955, sau thắng lợi của Chiến dịch Điện Biên Phủ, Bùi Đình Cư được Nhà nước tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Từ Điện Biên trở về
Chiến tranh rồi cũng kết thúc.
Những người lính trở về với cuộc sống đời thường.
Nhưng những ký ức về những năm tháng chiến đấu vẫn ở lại trong họ.
Bùi Đình Cư tiếp tục công tác trong quân đội và dành phần đời còn lại gắn bó với lực lượng vũ trang.
Ông qua đời năm 1988, để lại phía sau một cuộc đời đã trải qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Pháp.
Điều còn lại
Nhắc đến Bùi Đình Cư, người ta có thể nhớ đến một con số rất lớn:
Hơn 100kg.
Đó là trọng lượng của nòng cối ông từng vác trên vai.
Nhưng điều nặng hơn cả sức nặng ấy chính là trách nhiệm của một người lính trước trận đánh và trước đồng đội.
“Có những người lính không bước vào lịch sử bằng những lời nói lớn lao, mà bằng chính đôi vai đã gánh cả khẩu pháo giữa chiến trường.”
Từ Tứ Xã, Lâm Thao, Phú Thọ, Bùi Đình Cư đã đi qua những năm tháng khói lửa, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ.
Bùi Đình Cư – người lính pháo binh không lùi bước, người đã dùng sức mạnh của mình để đưa từng khẩu pháo đến gần hơn với chiến thắng.



