Bùi Hữu Lịch – Người chỉ huy trận đột kích Lỗ Đất giữa căn cứ Cam Ranh
Đêm 6 rạng sáng 7/8/1969, Tiểu đoàn Đặc công 407 mở trận tập kích vào khu an dưỡng Lỗ Đất trên bán đảo Cam Ranh – một khu vực nằm ngay sát sân bay, nơi tập trung sĩ quan, phi công Mỹ cùng kho nhiên liệu, bom đạn và phương tiện quân sự. Trận đánh do Đại đội phó Bùi Hữu Lịch trực tiếp chỉ huy. Lực lượng đặc công luồn sâu vào khu căn cứ, đánh vào khu an dưỡng và các mục tiêu quân sự, gây thiệt hại lớn cho đối phương
Thời kỳ lịch sử
Kháng chiến chống Mỹ cứu nước – năm 1969 – chiến trường Khánh Hòa, bán đảo Cam Ranh – giai đoạn Mỹ đẩy mạnh chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh”.
1. Cam Ranh – căn cứ được xem là “bất khả xâm phạm”
Từ năm 1965, Mỹ bắt đầu xây dựng Cam Ranh thành một căn cứ quân sự – hậu cần quy mô rất lớn.
Đến những năm sau đó, nơi đây có:
Sân bay quân sự;
Cảng biển;
Kho nhiên liệu;
Kho bom đạn;
Xưởng sửa chữa;
Hệ thống thông tin;
Các khu doanh trại;
Khu nghỉ dưỡng dành cho quân nhân Mỹ.
Cam Ranh có vị trí đặc biệt vì nằm trên một vịnh nước sâu, thuận lợi cho tàu vận tải và tàu chiến hoạt động.
Đây là một trong những căn cứ quân sự quan trọng nhất của Mỹ tại miền Nam.
2. Lỗ Đất – nơi nghỉ dưỡng ngay sát sân bay
Trong hệ thống căn cứ rộng lớn ấy có một địa điểm đặc biệt:
Lỗ Đất.
Đây là khu an dưỡng dành cho sĩ quan và phi công Mỹ.
Nó nằm cách biển Đông khoảng 100 m và ở phía Tây giáp sân bay.
Nhưng Lỗ Đất không chỉ có khu nghỉ dưỡng.
Xung quanh còn có:
Kho nhiên liệu.
Kho bom đạn.
Xe quân sự.
Hàng hóa quân sự.
Nói cách khác, đây vừa là nơi nghỉ ngơi của những người Mỹ đang phục vụ chiến tranh, vừa nằm cạnh một hệ thống hậu cần quân sự quan trọng.
Đối với đặc công, đó là một mục tiêu cực kỳ đáng giá.
3. Những người lính 407 đến Cam Ranh
Tháng 12/1968, Tiểu đoàn Đặc công 407 của Liên khu V được điều về Cam Ranh, chuyên trách đánh căn cứ quân sự này.
Đây không phải một nhiệm vụ đơn giản.
Cam Ranh được bảo vệ bằng hệ thống quân sự dày đặc.
Muốn đánh được căn cứ, đặc công phải tìm cách:
Nắm tình hình.
Trinh sát.
Xác định quy luật hoạt động.
Tìm đường tiếp cận.
Đưa lực lượng vào sâu bên trong.
Rồi đánh thật nhanh trước khi đối phương kịp phản ứng.
Tiểu đoàn 407 sau đó đã trở thành một lực lượng đặc công chủ lực trên bán đảo Cam Ranh.
4. Bùi Hữu Lịch – người chỉ huy mũi đánh Lỗ Đất
Trong trận đánh Lỗ Đất, Bùi Hữu Lịch, Đại đội phó Đại đội 3, được giao trực tiếp chỉ huy.
Đây là một nhiệm vụ đòi hỏi người chỉ huy phải hiểu rất rõ địa hình.
Bởi đặc công không thể đánh theo kiểu đưa một lực lượng lớn tiến thẳng vào căn cứ.
Họ phải dựa vào bí mật.
Mỗi người phải biết vị trí của mình.
Mỗi hướng tiến phải được tính toán.
Và khi tiếng nổ đầu tiên vang lên, tất cả phải hành động thật nhanh.
Bùi Hữu Lịch và những người lính Đại đội 3 phải đưa lực lượng vượt qua hệ thống bảo vệ để tiến tới khu vực Lỗ Đất.
5. Đêm 6 rạng 7 tháng 8
Đêm xuống.
Trong căn cứ Cam Ranh, những người lính Mỹ vẫn sinh hoạt như thường lệ.
Khu an dưỡng Lỗ Đất tưởng như là một nơi an toàn.
Nhưng bên ngoài hệ thống phòng thủ ấy, các chiến sĩ đặc công đã tiếp cận.
Không có tiếng xe lớn.
Không có đội hình quân sự.
Không có dấu hiệu báo trước.
Chỉ có những bóng người di chuyển trong bóng tối.
Mục tiêu nằm ngay phía trước.
Và khi thời điểm đến…
trận đánh bắt đầu.
6. Đòn đánh bất ngờ
Các chiến sĩ đặc công đánh vào khu vực Lỗ Đất.
Sự bất ngờ khiến đối phương không kịp phản ứng ngay lập tức.
Những vị trí quan trọng bị tiến công.
Khu an dưỡng trở thành chiến trường.
Những người lính Mỹ đang nghỉ ngơi phải đối mặt với một cuộc tập kích ngay trong khu vực được bảo vệ.
Theo tư liệu của Báo Khánh Hòa, trận đánh đã diệt hàng trăm quân Mỹ, phần lớn là sĩ quan và phi công; đồng thời phá hủy nhiều kho chứa và phương tiện quân sự.
Đây là một đòn đánh đặc biệt mạnh vào một căn cứ mà Mỹ rất coi trọng.
7. Không chỉ đánh người
Điểm đáng chú ý của trận Lỗ Đất là đặc công không chỉ nhằm vào sinh lực.
Trong khu vực còn có hệ thống hậu cần.
Trận đánh phá hủy:
9 kho chứa khoảng 350 tấn hàng quân sự.
2 kho xăng khoảng 1 triệu lít.
5 xe quân sự.
25 căn trại.
Đây là những thiệt hại có ý nghĩa lớn đối với một căn cứ hậu cần như Cam Ranh.
Một căn cứ quân sự không thể hoạt động chỉ bằng binh lính.
Nó cần:
Nhiên liệu.
Đạn dược.
Phương tiện.
Kho tàng.
Nhà ở.
Hệ thống hậu cần.
Và đặc công 407 đã đánh vào chính những thứ đó.
8. Một căn cứ lớn bị đánh từ bên trong
Điều khiến trận Lỗ Đất trở nên đáng nhớ không chỉ nằm ở thiệt hại.
Mà ở cách đặc công tiếp cận mục tiêu.
Cam Ranh là một căn cứ rộng lớn.
Có hàng rào.
Có lính gác.
Có sân bay.
Có lực lượng quân sự đông đảo.
Nhưng một lực lượng nhỏ vẫn có thể luồn sâu vào bên trong.
Đánh đúng nơi cần đánh.
Tạo ra thiệt hại lớn.
Rồi rút khỏi mục tiêu.
Đó chính là nghệ thuật của đặc công:
Không cần đánh cả căn cứ.
Chỉ cần đánh trúng những điểm khiến cả căn cứ phải rung chuyển.
9. Cam Ranh trở thành mục tiêu thường xuyên
Sau trận Lỗ Đất, các đơn vị đặc công tiếp tục đánh nhiều mục tiêu trong khu vực Cam Ranh.
Ngày 18/7/1971, một đơn vị của Tiểu đoàn 407 đánh sân bay Quảng Cơ trên bán đảo Cam Ranh, phá hủy 35 triệu lít xăng dầu.
Ngày 21/9/1971, Đại đội 5 Tiểu đoàn 407 tập kích kho bom Núi Ké.
Đến năm 1972, các trận đánh vào kho Suối Mốc, kho xăng Ô Vũ và những vị trí khác tiếp tục gây thiệt hại cho hệ thống hậu cần quân sự tại Cam Ranh.
Như vậy, Lỗ Đất không phải một trận đánh đơn độc.
Nó là một trong những trận mở đầu cho chuỗi hoạt động đặc công kéo dài nhiều năm trên bán đảo Cam Ranh.
Lời kết
Cam Ranh từng được xây dựng thành một trong những căn cứ quân sự quan trọng nhất của Mỹ ở miền Nam.
Những đường băng dài.
Những kho nhiên liệu khổng lồ.
Những kho bom đạn.
Những tàu vận tải.
Những doanh trại và hàng nghìn quân nhân.
Một hệ thống quân sự khổng lồ nằm bên bờ vịnh.
Nhưng trong đêm 6 rạng 7/8/1969, những người lính đặc công của Tiểu đoàn 407 đã tìm được đường vào.
Bùi Hữu Lịch, người Đại đội phó trực tiếp chỉ huy trận đánh, cùng đồng đội tiến vào khu Lỗ Đất.
Họ đánh vào nơi tưởng như an toàn nhất.
Rồi những vụ nổ liên tiếp biến khu an dưỡng và hệ thống hậu cần xung quanh thành chiến trường.
Hàng trăm quân Mỹ bị loại khỏi vòng chiến; nhiều kho hàng, nhiên liệu, phương tiện và doanh trại bị phá hủy.
Nhưng câu chuyện Lỗ Đất còn có một ý nghĩa lớn hơn.
Nó cho thấy một căn cứ quân sự khổng lồ vẫn có thể bị xuyên thủng bởi một lực lượng nhỏ nếu người lính biết cách tận dụng bí mật, địa hình và yếu tố bất ngờ.
Ngày nay, Cam Ranh đã mang một diện mạo hoàn toàn khác.
Vịnh biển vẫn xanh.
Những con đường ven biển đầy xe cộ.
Sân bay phục vụ những chuyến bay dân sự.
Những khu vực từng là chiến trường nay đã trở thành nơi sinh sống và phát triển kinh tế.
Nhưng trên bán đảo ấy vẫn còn những địa danh như Lỗ Đất, nhắc nhớ về một thời mà những người lính đặc công đã phải đi trong bóng tối để tiếp cận một trong những căn cứ quân sự lớn nhất của Mỹ.
Họ không cần chiếm Cam Ranh. Họ chỉ cần chứng minh rằng ngay trong một căn cứ được xem là an toàn, vẫn có thể xuất hiện những người lính từ bóng tối.


