Bùi Hữu Mai – Người Lính Bách Khoa Và Khát Vọng Hòa Bình
Thông tin nhân chứng : Họ và tên : Bùi Hữu Mai Sinh năm : 15/06/1950 Quê quán : Thôn Cổ Hội Tây, xã Đông Quan, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình Tóm tắt quá trình cống hiến : Ông Bùi Hữu Mai là sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội đã gác lại bút nghiên để nhập ngũ vào tháng 8 năm 1970. Là chiến sĩ Phòng không, ông đã trực tiếp tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ trên không (1972) và chiến dịch Hồ Chí Minh (1975). Ông cùng đồng đội đã vượt qua muôn vàn gian khổ, phải ngụy trang trận địa trong đêm tối
Trong lịch sử kháng chiến của dân tộc, có những người con đã xếp lại bút nghiên khi đang ngồi trên ghế nhà trường để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Một trong những gương mặt tiêu biểu cho thế hệ trí thức trẻ đầy nhiệt huyết ấy chính là ông Bùi Hữu Mai – một cựu chiến binh, một người thầy, và là chứng nhân của những giờ phút lịch sử trọng đại nhất của đất nước.
Ông Bùi Hữu Mai sinh ngày 15 tháng 6 năm 1950. Vào tháng 8 năm 1970, khi đang là sinh viên năm thứ ba của Trường Đại học Bách khoa Hà Nội – ngôi trường kỹ thuật danh giá bậc nhất – ông đã tạm gác lại giấc mơ kỹ sư để nhập ngũ. Đối với một thanh niên Hà thành vốn chỉ quen với sách đèn, đây là một bước ngoặt lớn lao. Ông từng tâm sự rằng, từ một người "chỉ biết cầm bút, chưa biết cầm súng", ông đã bước vào môi trường quân ngũ với kỷ luật thép và sự rèn luyện gian khổ. Nhưng trên hết, đó là lý tưởng cao đẹp của thanh niên thời bấy giờ: quyết tâm chiến đấu để bảo vệ quê hương, giải phóng miền Nam với tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Trong suốt những năm tháng khói lửa, ông Mai đã vinh dự được tham gia vào hai chiến dịch mang tính quyết định của cuộc kháng chiến. Đó là chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không" năm 1972 tại Hà Nội và chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975. Là một người lính bộ đội Phòng không, ông đã cùng đồng đội trải qua những đêm dài không ngủ, cơ động và ngụy trang trận địa dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Hình ảnh những người lính phải dùng đèn pin che lỗ nhỏ bằng hạt ngô để làm việc trong đêm, hay những bữa cơm vội vã ngay trên mâm pháo đã khắc họa nên sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại của ông và các đồng đội.
Đối với ông Mai, thử thách lớn nhất không chỉ là sự khốc liệt của chiến trường mà còn là sự tôi luyện về ý chí. Những sinh viên trẻ như ông, dù chỉ được huấn luyện ngắn ngày và chưa từng qua trận mạc, đã phải đối mặt với lằn ranh sinh tử hằng giờ, hằng phút. Thế nhưng, bằng lòng quyết tâm và ý chí vững vàng, ông đã vượt qua tất cả để góp phần bắn rơi những "pháo đài bay" của Mỹ, bảo vệ bầu trời Thủ đô và tiến về giải phóng Sài Gòn.
Sau khi hòa bình lập lại, người lính ấy lại trở về với vai trò người thầy, là giáo viên chủ nhiệm đầu tiên tại đơn vị cũ, tiếp tục truyền lửa cho các thế hệ sau. Cuộc đời ông Bùi Hữu Mai là một minh chứng sống động cho tinh thần thép của người chiến sĩ Việt Nam: dũng cảm trong chiến đấu, tận tụy trong lao động và luôn giữ vững phẩm chất cao quý của "Bộ đội Cụ Hồ".
Gặp gỡ và lắng nghe những câu chuyện của ông, chúng ta không chỉ thêm tự hào về lịch sử dân tộc mà còn thêm trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay – một hòa bình được đổi bằng xương máu và tuổi thanh xuân của những người con ưu tú như ông Bùi Hữu Mai.



