Bùi Ngọc Dương
Kỹ sư trẻ và chiến công trên cao điểm Pờ-lơ-ke
Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bùi Ngọc Dương sinh năm 1943 tại khu phố Bùi Thị Xuân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Anh là một thanh niên trí thức tài năng, đã tốt nghiệp xuất sắc khoa Xây dựng của Trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Với tấm bằng kỹ sư cầu đường trong tay, Bùi Ngọc Dương từng có một tương lai sự nghiệp vô cùng rộng mở tại các viện nghiên cứu hoặc công trường lớn ở hậu phương miền Bắc. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi của miền Nam ruột thịt, năm 1965, anh đã viết đơn tình nguyện gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam và được phân công về Binh chủng Công binh, trở thành Trung đội trưởng Trung đội Công binh thuộc Đại đội 2, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 229.
Đầu năm 1968, Bộ Quốc phòng mở Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh (tỉnh Quảng Trị) nhằm thu hút và tiêu diệt một bộ phận quan trọng sinh lực đối phương, tạo đà cho Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân 1968. Trung đội công binh do Bùi Ngọc Dương chỉ huy được giao một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng và vô cùng nguy hiểm: rà phá hệ thống bom mìn dày đặc, san lấp các hố bom pháo và xây dựng đường cơ động trên cao điểm Pờ-lơ-ke hiểm trở — nơi đối phương xây dựng tuyến phòng thủ kiên cố bằng nhiều hỏa lực tầm xa.
Đêm ngày 27, rạng sáng ngày 28/1/1968, trận đánh mở màn cao điểm Pờ-lơ-ke diễn ra vô cùng khốc liệt. Để mở đường cho lực lượng xe tăng và bộ binh của ta tiến công vào căn cứ địch, Bùi Ngọc Dương đã dẫn đầu trung đội công binh lao lên trước tuyến đạn, trực tiếp gài thuốc nổ phá các hàng rào bùng nhùng và vô hiệu hóa các bãi mìn của đối phương. Trong lúc nhiệm vụ đang đi vào giai đoạn quyết định, một quả đạn pháo của đối phương bất ngờ nổ ngay sát vị trí của Bùi Ngọc Dương, khiến anh bị thương rất nặng, toàn bộ cánh tay phải bị dập nát hoàn toàn.
Đồng đội vội vã lao đến định băng bó và đưa anh về tuyến sau cấp cứu, nhưng Bùi Ngọc Dương nhận thấy tình hình chiến đấu đang ở thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, nếu dừng lại thì đội hình tiến công của xe tăng sẽ bị ách tắc và chịu tổn thất lớn. Chàng kỹ sư trẻ Hà Nội đã đưa ra một quyết định phi thường: anh rút chiếc dao găm quân y, tự tay cắt bỏ phần cánh tay phải bị dập nát rời khỏi cơ thể, rồi yêu cầu đồng đội quấn băng gạc thật chặt để cầm máu.
Với cánh tay trái còn lại và toàn thân đẫm máu, Bùi Ngọc Dương vẫn kiên cường đứng vững bên cửa mở, tiếp tục hô to chỉ huy trung đội tiếp nổ các khối phá rào, mở súng tiêu diệt các hỏa điểm đối phương cho đến khi con đường hoàn toàn được khai thông, tạo điều kiện cho bộ đội ta làm chủ hoàn toàn cao điểm Pờ-lơ-ke. Do mất quá nhiều máu và vết thương quá nặng, Bùi Ngọc Dương đã anh dũng hy sinh ngay sau khi trận đánh kết thúc ở tuổi 25. Sự hy sinh oanh liệt và tinh thần dũng cảm phi thường của người kỹ sư Bách khoa đã trở thành bức tranh hùng ca đẹp đẽ nhất về lòng xả thân vì Tổ quốc của tri thức trẻ Việt Nam.


