BÙI NGỌC DƯƠNG – GẠT BÚT NGHIÊN, ĐI VỀ PHÍA CHIẾN TRƯỜNG
Tác giả: Phạm Hữu Hoàn Lớp K15A SP TIN Trường Đại học Hải Dương
Có một thế hệ sinh viên đã rời giảng đường để đi vào chiến tranh.
Họ đang học kỹ thuật.
Đang chuẩn bị cho tương lai.
Đang đứng trước những cánh cửa rộng mở của tuổi trẻ.
Nhưng đất nước gọi.
Và họ lên đường.
Bùi Ngọc Dương là một trong những người như thế.
Ông là sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội. Nhưng thay vì tiếp tục cuộc sống của một sinh viên giữa giảng đường, Bùi Ngọc Dương đã gác bút nghiên để trở thành người lính.
Từ giảng đường đến chiến trường là một khoảng cách rất xa.
Ở trường, những bài toán được giải bằng giấy bút.
Ở chiến trường, những bài toán của sự sống và cái chết được giải bằng lòng dũng cảm.
Bùi Ngọc Dương đã chiến đấu tại mặt trận Đường 9 – Khe Sanh, một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Ở đó, tuổi trẻ không còn được đo bằng số năm.
Nó được đo bằng những gì người lính sẵn sàng làm cho đồng đội.
Có những ngày bom đạn liên tục trút xuống.
Có những đêm không biết sáng hôm sau còn nhìn thấy mặt trời hay không.
Nhưng những người lính vẫn chiến đấu.
Bùi Ngọc Dương đã hy sinh trong cuộc chiến ấy.
Ông trở thành một trong những sinh viên Bách khoa tiêu biểu của thế hệ “xếp bút nghiên lên đường ra trận”; tên tuổi ông được nhà trường và nhiều tư liệu nhắc đến như một biểu tượng của tuổi trẻ Bách khoa thời chiến.
Điều khiến câu chuyện ấy lay động không phải chỉ vì ông là một người lính.
Mà bởi ông đã từng là một sinh viên.
Giống như rất nhiều sinh viên hôm nay.
Từng có giảng đường.
Có thầy cô.
Có bạn bè.
Có những ước mơ về nghề nghiệp và tương lai.
Nhưng thế hệ của Bùi Ngọc Dương đã lựa chọn một tương lai khác.
Họ hy sinh tuổi trẻ của mình để thế hệ sau được sống tuổi trẻ trong hòa bình.
Vì thế, khi bước vào một giảng đường đại học hôm nay, có lẽ chúng ta nên nhớ rằng:
Có những người đã rời khỏi chính những giảng đường ấy để chúng ta có thể bình yên ngồi lại.


