Bùi Ngọc Dương : “La Văn Cầu” của Hà Nội trên chiến trường Khe Sanh
Bùi Ngọc Dương là một kỹ sư trẻ tình nguyện vào chiến trường. Trong trận chiến tại Khe Sanh, dù bị thương rất nặng, anh vẫn tiếp tục chỉ huy đồng đội chiến đấu và hy sinh khi mới 25 tuổi.
Bùi Ngọc Dương sinh năm 1943 tại Hà Nội. Anh lớn lên trong một gia đình có truyền thống học tập và yêu nước.
Sau khi tốt nghiệp đại học, thay vì lựa chọn một cuộc sống ổn định, Bùi Ngọc Dương tình nguyện nhập ngũ và xin được vào chiến trường miền Nam.
Tháng 10 năm 1967, anh nhập ngũ và được phân công làm kỹ sư, trung đội phó công binh.
Đầu năm 1968, đơn vị của Bùi Ngọc Dương tham gia chiến đấu tại khu vực Khe Sanh.
Trong đêm 24 tháng 1 năm 1968, quân ta tiến công cứ điểm Huội San. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt.
Bùi Ngọc Dương dẫn đầu lực lượng xung kích tiến về phía cứ điểm của địch. Trong lúc chiến đấu, anh bị thương rất nặng ở cánh tay.
Tuy nhiên, anh không chịu rời khỏi trận địa. Trước yêu cầu của anh, đồng đội đã giúp anh xử lý vết thương để anh có thể tiếp tục chỉ huy.
Sau đó, Bùi Ngọc Dương lại bị thương ở chân. Anh vẫn tiếp tục chỉ huy đơn vị, thậm chí nhường phần băng cuối cùng cho đồng đội và dùng mảnh vải từ áo của mình để băng vết thương.
Khi nghe tin đồng đội chiến đấu giành thắng lợi, anh rất xúc động. Sau đó, do vết thương quá nặng, anh được đưa về trạm quân y tiền phương.
Hai ngày sau, Bùi Ngọc Dương hy sinh khi mới 25 tuổi.
Tinh thần chiến đấu của anh khiến đồng đội vô cùng cảm phục. Anh được gọi là “La Văn Cầu của Hà Nội” trong kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1969, Bùi Ngọc Dương được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



