Bài viết

BÙI NGỌC DƯƠNG: NGƯỜI ANH HÙNG CÔNG BINH VÀ Ý CHÍ THÉP NƠI CHIẾN TRƯỜNG KHE SANH

Lại Khánh Ly

Hà Nội18/08/2026phường Lê Chân (phường Lê Chân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Liệt sĩ Bùi Ngọc Dương là một trong những biểu tượng sáng ngời cho tinh thần quả cảm, xả thân vì Tổ quốc của thế hệ trí thức trẻ Hà Nội trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sinh ra tại xã Thịnh Liệt, huyện Thanh Trì (nay thuộc quận Hoàng Mai, Hà Nội), ông lớn lên trong một gia đình tri thức giàu truyền thống yêu nước tại phố Trần Nhân Tông. Với tư chất thông minh và nghị lực học tập xuất sắc, ông thi đỗ vào Trường Đại học Bách khoa Hà Nội và tốt nghiệp kỹ sư ngành Xây dựng năm 1966. Đứng trước cơ hội ở lại hậu phương cống hiến chuyên môn, người kỹ sư trẻ tài năng ấy đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của tiền tuyến, tình nguyện viết đơn nhập ngũ vào Binh chủng Công binh. Ông được biên chế về làm Trung đội phó Công binh thuộc Đại đội 2, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 229. 

Dấu ấn quân sự đỉnh cao và sự hy sinh oanh liệt của Bùi Ngọc Dương diễn ra vào tháng 1 năm 1968, mở màn cho Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh lịch sử. Khi đó, trung đội của ông nhận nhiệm vụ tối mật là rà phá mìn bẫy, gỡ vật cản để mở đường cho phân đội xe tăng và bộ binh ta tiến công đánh chiếm sở chỉ huy của liên quân Mỹ - Sài Gòn tại cứ điểm Tà Mây. Trận đánh diễn ra vô cùng khốc liệt, quân đội Mỹ điên cuồng huy động hỏa lực hạng nặng và máy bay bắn phá dữ dội hòng chặn đứng mũi tiến quân của ta. Để bảo đảm tốc độ hành quân thần tốc của đơn vị, Bùi Ngọc Dương dũng cảm leo lên xe tăng, trực tiếp sử dụng súng kẹp nòng nổ súng đánh trả các máy bay phản lực đối phương để che chở cho đồng đội phía sau. 

Trong lúc cuộc chiến đang ở giai đoạn giằng co nghẹt thở, một mảnh đạn pháo của địch găm trúng khiến một cánh tay của ông bị dập nát, gần như đứt lìa. Do vết thương vướng víu vào dây thép gai và thành xe làm cản trở việc bắn trả kẻ thù, Bùi Ngọc Dương đã đưa ra một quyết định can trường xé lòng. Ông quay sang người đồng đội bên cạnh và dứt khoát yêu cầu: "Chặt cánh tay cho tôi đi, tôi còn chiến đấu được mà". Trước sự khẩn khoản và ý chí thép của người chỉ huy, người đồng đội gạt nước mắt giúp ông chặt bỏ cánh tay gãy rồi băng bó qua loa. Bất chấp nỗi đau đớn tột cùng thể xác, vị dũng sĩ công binh vẫn tiếp tục hiên ngang chỉ huy đơn vị xung kích xông lên phá rào, dọn sạch cửa mở cho xe tăng ta dồn dập tiến vào tiêu diệt gọn căn cứ địch. 

Ngay sau đó, ông tiếp tục bị trúng đạn mảnh vào chân. Nhìn thấy cuộn băng y tế cuối cùng, ông kiên quyết nhường lại cho một chiến sĩ khác bị thương nhẹ hơn, còn mình lấy mảnh vải áo rách tự quấn tạm vết thương. Suốt trận đánh, ông dựa lưng vào thành công sự, dùng ánh mắt chứa lửa và mệnh lệnh đanh thép để duy trì thế trận tiến công cho đến khi căn cứ Tà Mây hoàn toàn bị san phẳng. Do các vết thương quá nặng và mất máu cấp tốc, hai ngày sau đó, vào ngày 27 tháng 1 năm 1968, người kỹ sư - chiến sĩ Bùi Ngọc Dương đã anh dũng hy sinh trong vòng tay nghẹn ngào của đồng đội khi mới vừa tròn 24 tuổi. 

Hành động quả cảm của Thượng úy Bùi Ngọc Dương được toàn quân ca ngợi là biểu tượng "La Văn Cầu của thời kỳ chống Mỹ". Sự hy sinh thiêng liêng của ông đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn cho quân và dân ta tiến lên giành thắng lợi hoàn toàn trong chiến dịch Khe Sanh và cao trào Mậu Thân 1968. Ghi nhận chiến công đặc biệt xuất sắc, ông đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên của ông mãi mãi được khắc ghi trang trọng trong lịch sử dân tộc, được đặt cho một con phố sầm uất tại quận Hai Bà Trưng, Thủ đô Hà Nội để các thế hệ mai sau luôn tự hào noi theo.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn