Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bùi Ngọc Dương – Người kỹ sư trẻ viết nên khúc tráng ca tuổi hai mươi

tác giả : Đàm Đặng Ánh Duyên

Hà Nội16/08/2026phường An Biên (phường An Biên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những tuổi trẻ được đo bằng những năm tháng học tập và những ước mơ về tương lai. Nhưng cũng có một thế hệ đã đem chính tuổi trẻ của mình đặt vào những năm tháng gian lao nhất của dân tộc. Bùi Ngọc Dương là một trong những người trẻ như thế – một kỹ sư vừa rời giảng đường Bách khoa đã tình nguyện lên đường chiến đấu, để rồi hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Bùi Ngọc Dương sinh năm 1943, quê ở Thịnh Liệt, Thanh Trì, Hà Nội, lớn lên trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Ông theo học Đại học Bách khoa Hà Nội và tốt nghiệp năm 1966. Khi ấy, thay vì lựa chọn một công việc ổn định đúng với chuyên môn kỹ thuật được đào tạo, ông đã tình nguyện nhập ngũ. Theo tư liệu của Đại học Bách khoa Hà Nội, Bùi Ngọc Dương là cựu sinh viên ngành Cầu đường, thuộc thế hệ những người “xếp bút nghiên lên đường” bảo vệ Tổ quốc.

Sau khi nhập ngũ, Bùi Ngọc Dương được biên chế vào Binh chủng Công binh. Những kiến thức của người kỹ sư trẻ không bị bỏ lại phía sau mà được ông vận dụng trong nhiệm vụ chiến đấu. Năm 1967, đơn vị của ông hành quân vào chiến trường Đường 9 – Khe Sanh, thực hiện nhiệm vụ mở đường, tạo điều kiện cho các lực lượng tiến vào chiến trường.

Ngày 23-1-1968, Bùi Ngọc Dương cùng đơn vị nhận nhiệm vụ mở đường, mở cửa mở để tạo điều kiện cho lực lượng ta tiến công cứ điểm Huội San. Trong điều kiện chiến đấu vô cùng khốc liệt, ông bình tĩnh chỉ huy đồng đội hoàn thành nhiệm vụ. Khi lực lượng công binh được lệnh phát triển tiến công, ông tiếp tục dẫn đầu đơn vị tiến vào căn cứ.

Trong trận chiến, Bùi Ngọc Dương bị thương rất nặng nhưng vẫn kiên quyết tiếp tục chiến đấu và chỉ huy đồng đội. Hình ảnh ấy được đồng đội Nguyễn Hồng Liên ghi nhớ bằng câu chuyện về “đôi mắt chứa lửa” – ánh mắt thể hiện ý chí và tinh thần chiến đấu mãnh liệt của người chiến sĩ trẻ.

Sau trận đánh, Bùi Ngọc Dương được đưa về tuyến quân y. Hai ngày sau, do vết thương quá nặng, ông hy sinh khi vừa tròn 25 tuổi. Sự hy sinh của ông đã trở thành một biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến của tuổi trẻ Hà Nội trong kháng chiến chống Mỹ. Báo Điện tử Chính phủ ghi nhận ông là một trong những tấm gương tiêu biểu của tinh thần xả thân vì nước.

Sau khi hy sinh, Bùi Ngọc Dương được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên ông được đặt cho một con phố ở Hà Nội. Đại học Bách khoa Hà Nội cũng lưu danh ông như một trong những cựu sinh viên tiêu biểu đã từ giảng đường bước vào chiến trường, góp phần viết nên truyền thống vẻ vang của nhà trường.

Câu chuyện về Bùi Ngọc Dương không chỉ là câu chuyện về một người lính đã hy sinh. Đó còn là câu chuyện về sự lựa chọn của tuổi trẻ trước vận mệnh đất nước. Từ giảng đường Bách khoa, anh mang theo tri thức, nhiệt huyết và khát vọng cống hiến để bước vào cuộc chiến đấu vì độc lập, thống nhất. Dù cuộc đời ngắn ngủi, tên tuổi Bùi Ngọc Dương vẫn được nhắc nhớ như một biểu tượng của thế hệ thanh niên đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn