BÙI NGỌC LIÊN (02/7/1967) – NGƯỜI CON CỦA THỜI HẬU CHIẾN VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN LẶNG LẼ
BÙI NGỌC LIÊN (02/7/1967) – NGƯỜI CON CỦA THỜI HẬU CHIẾN VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN LẶNG LẼ
BÙI NGỌC LIÊN (02/7/1967) – NGƯỜI CON CỦA THỜI HẬU CHIẾN VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN LẶNG LẼ
Sinh ra khi tiếng súng chiến tranh đã dần lùi xa, ông Bùi Ngọc Liên thuộc thế hệ lớn lên trong thời kỳ hàn gắn và dựng xây lại quê hương. Không còn bom đạn, nhưng tuổi thơ của ông lại gắn với những thiếu thốn kéo dài – những năm tháng mà mỗi bữa cơm đủ no cũng là một điều đáng quý. Ông vẫn nhớ rõ những buổi sáng theo mẹ ra đồng, chân trần lội bùn, tay cấy từng mạ non trong cái lạnh của sương sớm.
Làng quê khi ấy còn nghèo, nhưng tình người thì đậm đà. Ông kể: “Ngày đó, nhà này thiếu thì nhà kia chia, không ai để ai phải chịu đói một mình.” Chính môi trường ấy đã nuôi dưỡng trong ông một tinh thần sống nghĩa tình, luôn đặt cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân.
Khi trưởng thành, ông không chọn con đường rời quê mà gắn bó với ruộng đồng, với những công việc bình dị nhưng thiết thực. Ông tham gia sản xuất, tích cực trong các phong trào địa phương, từ làm thủy lợi đến chỉnh trang đường làng, ngõ xóm. Không phải người nổi bật trên bục phát biểu, ông lại là người luôn có mặt ở những nơi cần sức lao động nhất.
Có một kỷ niệm mà ông thường nhắc lại như một dấu mốc: đó là những ngày cả thôn cùng nhau đắp lại con đường đất sau mùa mưa lũ. Ông là một trong những người đi đầu, làm từ sáng đến tối. Khi có người hỏi sao không nghỉ ngơi, ông chỉ cười: “Đường này không phải của riêng ai.” Câu nói giản dị ấy thể hiện rõ cách sống của ông – âm thầm, trách nhiệm và chân thành.
Trong gia đình, ông là người cha mẫu mực, luôn dạy con bằng hành động hơn lời nói. Ông tin rằng, điều quan trọng nhất là sống ngay thẳng, làm việc đến nơi đến chốn và biết nghĩ cho người khác. Cuộc đời ông giống như một thước phim chậm – không cao trào, không ồn ào, nhưng bền bỉ và đầy ý nghĩa, góp phần tạo nên nền tảng vững chắc cho sự phát triển của quê hương hôm nay.



