Bụi phấn cuối giờ lên đường
Giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, khi tiếng bom đạn có thể vang lên bất cứ lúc nào, vẫn có những người trẻ chọn khoác lên mình màu áo xanh để giữ lại sự bình yên cho quê hương. Tạ Thị Kiều là một trong những nữ chiến sĩ như thế. Sinh năm 1943 trong một gia đình nông dân ở miền Nam, chị lớn lên giữa những biến động dữ dội của đất nước. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chị đã sớm tham gia các hoạt động phong trào, bí mật hỗ trợ cách mạng bằng những việc làm nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Rời lớp học, Tạ Thị Kiều tham gia lực lượng thanh niên xung phong, đảm nhận nhiệm vụ mở đường, vận chuyển và đảm bảo thông tin liên lạc. Công việc tưởng chừng giản dị nhưng luôn đối mặt với nguy hiểm rình rập từ bom mìn và những trận càn quét của địch. Có những đêm mưa rừng xối xả, chị cùng đồng đội vẫn kiên trì san lấp hố bom để giữ cho tuyến đường thông suốt. Có những lúc thiếu thốn lương thực, bệnh tật, nhưng tinh thần của người nữ thanh niên ấy vẫn không hề lay chuyển. Một lần làm nhiệm vụ, trong lúc đang khắc phục đoạn đường bị đánh phá, chị không may hy sinh. Sự ra đi của chị để lại niềm thương tiếc cho đồng đội, nhưng cũng khắc sâu hình ảnh một người con gái trẻ sống hết mình cho lý tưởng. Câu chuyện về Tạ Thị Kiều không ồn ào, không rực lửa chiến công, nhưng lại lặng lẽ như bụi phấn cuối giờ – góp phần làm nên con đường dẫn tới hòa bình. Đó là biểu tượng của những hy sinh thầm lặng trong thời hoa lửa mà thế hệ hôm nay cần trân trọng và ghi nhớ.



