Bài viết

Bùi Quang Thận – Lá cờ của ngày toàn thắng

Gia Lai03/07/2026Đoàn Công ty cổ phần Bệnh viện đa khoa Bình Định (Đoàn phường Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối tháng Tư năm ấy, Sài Gòn như nín thở. Trời nóng hầm hập, nhưng không khí lại căng như dây đàn. Trong đoàn xe tiến về trung tâm, anh – Bùi Quang Thận – ngồi trên chiếc xe tăng, ánh mắt kiên định hướng về phía trước.

Anh không nói nhiều. Những người đồng đội bên cạnh hiểu rằng, trong lòng anh lúc này không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là niềm tin – niềm tin vào ngày đất nước sẽ không còn chia cắt.

Xe tăng lăn bánh qua từng con đường, người dân hai bên đường thấp thoáng nhìn theo, vừa hồi hộp vừa hy vọng. Mỗi mét đường tiến lên là mỗi bước gần hơn đến hòa bình.

Rồi khoảnh khắc lịch sử cũng đến.

Cổng Dinh Độc Lập hiện ra trước mắt.

“Tiến lên!” – mệnh lệnh vang lên dứt khoát.

Chiếc xe tăng húc đổ cánh cổng sắt nặng nề. Âm thanh ấy như xé toang mọi ranh giới cuối cùng của chiến tranh. Bùi Quang Thận nhảy xuống xe, tay cầm lá cờ giải phóng.

Anh chạy nhanh lên những bậc thang, tim đập dồn dập. Không phải vì sợ hãi – mà vì anh biết, giây phút này sẽ đi vào lịch sử.

Lá cờ tung bay trên nóc Dinh.

Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại.

Dưới sân, đồng đội ngước nhìn. Ngoài kia, cả đất nước vỡ òa. Một chương mới đã mở ra – chương của độc lập, thống nhất, và hy vọng.

Bùi Quang Thận đứng lặng vài giây, gió thổi phần phật lá cờ trên tay. Anh không nghĩ mình là anh hùng. Anh chỉ biết, mình đã làm điều cần làm – cho Tổ quốc, cho nhân dân.

Ngày 30/4 khép lại chiến tranh.

Ngày 1/5 mở ra hòa bình.

Và giữa hai ngày lịch sử ấy, có hình ảnh một con người giản dị – người đã mang lá cờ lên cao, để cả dân tộc có thể ngẩng đầu bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn