Bài viết

BÙI QUANG THẬN – NGƯỜI ANH HÙNG CẮM CỜ TRÊN NÓC DINH ĐỘC LẬP

Hưng Yên17/08/2026phường Lê Chân (phường Lê Chân)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÙI QUANG THẬN – NGƯỜI ANH HÙNG CẮM CỜ TRÊN NÓC DINH ĐỘC LẬP

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc Việt Nam, có những con người mà tên tuổi đã gắn liền với một khoảnh khắc bất tử. Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Quang Thận chính là một con người như thế. Ông là người chiến sĩ xe tăng quả cảm, người đã hiện thực hóa ước vọng hòa bình của hàng triệu đồng bào bằng hành động lịch sử: cắm lá cờ chiến thắng trên nóc Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Sinh ra và lớn lên tại vùng đất miền biển Thụy Xuân, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình, chàng thanh niên Bùi Quang Thận mang trong mình dòng máu kiên cường, bất khuất của quê hương cách mạng. Năm 1966, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ và được biên chế vào Binh chủng Tăng thiết giáp. Qua hàng trăm trận đánh khốc liệt trải dài khắp các chiến trường, từ Đường 9 - Nam Lào, Quảng Trị đến Thừa Thiên Huế, người chiến sĩ ấy đã tôi luyện nên một ý chí sắt đá và một bản lĩnh kiên cường của người lính xe tăng.

Mùa xuân năm 1975, thốc tới với sức mạnh của một cơn lốc, Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử bước vào giai đoạn quyết định. Lúc này, Đại úy Bùi Quang Thận là Đại đội trưởng Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Tăng thiết giáp 203. Trên cương vị người chỉ huy, ông ngồi trên chiếc xe tăng mang số hiệu 843, dẫn đầu mũi đột kích tiến thẳng vào sào huyệt cuối cùng của chính quyền Sài Gòn.

Trưa ngày 30 tháng 4, nắng Sài Gòn rực rỡ và oi ả. Tiếng xích xe tăng rầm rập nghiền nát những mét đường cuối cùng dẫn bến bờ chiến thắng. Khói súng, bụi đường và cả máu của những người đồng đội ngã xuống ngay cửa ngõ thành phố như càng thôi thúc ý chí của người đại đội trưởng. Khi chiếc xe tăng 843 tiến đến cổng phụ của Dinh Độc Lập thì đột ngột khựng lại do vướng kẹt. Không một chút do dự, trong lồng ngực sục sôi lòng quả cảm, Bùi Quang Thận chộp lấy lá cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam trên tháp pháo, nhảy phóc xuống đất.

Dưới làn mưa đạn còn sót lại, ông ôm chặt lá cờ trước ngực, chạy bộ lao thẳng vào tòa dinh thự. Hình ảnh người chiến sĩ xe tăng dũng mãnh, vượt qua các bậc thềm, băng qua những dãy hành lang để hướng thẳng lên tầng thượng đã trở thành biểu tượng bất tử của ngày chiến thắng. Lên đến đỉnh cao nhất của Dinh Độc Lập, bằng đôi bàn tay rắn rỏi của người lính chiến, ông hạ lá cờ ba sọc xuống và kéo lá cờ giải phóng lên. Giữa khoảng trời l lộng gió của Sài Gòn, lá cờ nửa đỏ nửa xanh với ngôi sao vàng năm cánh tung bay ngạo nghễ. Đồng hồ chỉ đúng 11 giờ 30 phút. Chiến tranh kết thúc. Hòa bình lập lại.

Để lại một dấu ấn rất lính và đầy cẩn trọng, trước khi treo cờ, ông đã ký tên "Thận" vào một góc lá cờ – một chữ ký đi vào lịch sử.

Sau ngày đại thắng, người anh hùng ấy không ngủ quên trong vinh quang. Ông tiếp tục cống hiến cho quân đội, giữ nhiều chức vụ quan trọng và nghỉ hưu với quân hàm Đại tá vào năm 1999. Khi rời xa ánh hào quang của một chứng nhân lịch sử, ông trở về với cuộc sống đời thường tại quê nhà Thái Bình, làm một người nông dân chất phác, cày ruộng, nuôi cá, sống giản dị giữa tình yêu thương của xóm giềng.

Năm 2012, trái tim của người anh hùng ngừng đập, để lại niềm tiếc thương vô hạn. Nhưng khoảnh khắc vinh quang mà Bùi Quang Thận tạo nên tại Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30 tháng 4 năm ấy sẽ mãi mãi khắc sâu vào tâm khảm của các thế hệ người Việt Nam. Ông không chỉ là một người lính cắm cờ, ông chính là biểu tượng cho tinh thần quyết chiến, quyết thắng và khát vọng hòa bình cháy bỏng của cả một dân tộc anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn