Bài viết

“BÙI QUANG THẬN – NGƯỜI CẮM CỜ TRÊN ĐỈNH DINH ĐỘC LẬP”

Giữa giờ phút định mệnh của lịch sử dân tộc, vào trưa ngày 30/4/1975, có một người chiến sĩ từ xe tăng đã nhảy ra khỏi xe, cầm lá cờ giải phóng chạy băng qua làn đạn để cắm lên đỉnh cao nhất của Dinh Độc Lập. Ông là Bùi Quang Thận – Đại đội trưởng Đại đội 4, Trung đoàn 203 – người đã đặt dấu chấm hết cho chế độ cũ, mở ra kỷ nguyên độc lập, thống nhất cho Tổ quốc Việt Nam.

Gia Lai13/05/2026TRẦN VÕ THÚY HƯƠNG (Chi đoàn: 10A1 – Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

�� Nội dung câu chuyện:

“Cho đến tận bây giờ, mỗi khi tháng Tư về, tiếng xích xe tăng nghiến trên đường nhựa và mùi khói dầu năm ấy vẫn như hiện về trong tâm trí tôi. Ngày đó, đơn vị chúng tôi nhận lệnh thọc sâu vào sào huyệt cuối cùng của địch. Anh Bùi Quang Thận, Đại đội trưởng của tôi, là chỉ huy chiếc xe tăng 843 đi đầu.

Sáng 30/4, Sài Gòn nắng rát. Khi xe 843 tiếp cận cổng Dinh Độc Lập, anh Thận ra lệnh cho lái xe húc vào cổng phụ nhưng xe bị khựng lại. Ngay lúc ấy, xe tăng 390 của anh Vũ Đăng Toàn vọt lên húc sập cổng chính. Không một giây chần chừ, anh Thận vồ lấy lá cờ giải phóng trên xe, nhảy xuống đất và chạy bộ vào trong.

Tôi nhớ mãi cái dáng người tầm thước nhưng vô cùng dứt khoát của anh lúc đó. Giữa một rừng súng đạn và sự ngơ ngác của binh lính địch trong dinh, anh Thận cứ thế băng băng tiến về phía trước. Anh không hề biết phía trước có mìn hay lính bắn tỉa hay không, cái anh nghĩ lúc đó chỉ là: ‘Phải cắm được lá cờ này lên vị trí cao nhất!’.

Lên đến sân thượng, anh hạ lá cờ ba que xuống. Nhưng vì quá xúc động và vội vã, anh quên chưa tháo dây buộc cờ mình vào cột. Anh phải dùng răng cắn dây, rồi đôi tay run run vì hạnh phúc kéo lá cờ giải phóng lên đỉnh cột. Khi lá cờ tung bay trong gió Sài Gòn, anh Thận nhìn đồng hồ: đúng 11 giờ 30 phút. Anh rút bút ra, ghi vào góc lá cờ dòng chữ: ‘Bùi Quang Thận – 11 giờ 30 ngày 30/4’.

Anh Thận vốn là người hiền lành, chân chất miền quê Thái Bình, nhưng trong chiến đấu lại bản lĩnh vô cùng. Anh bảo với chúng tôi: ‘Mình cắm cờ không phải để lấy danh, mà để báo với cả thế giới rằng Việt Nam đã hòa bình, anh em mình sắp được về với mẹ rồi!’.

Hành động ấy của anh không chỉ là niềm tự hào của riêng binh chủng Tăng thiết giáp, mà là biểu tượng của ý chí toàn dân tộc. Từ khoảnh khắc lá cờ ấy tung bay, nỗi đau chia cắt hai miền suốt 21 năm chính thức khép lại. Bàn tay của người lính thợ điện quê lúa Thái Bình đã viết nên trang sử chói lọi nhất của thế kỷ XX.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn