Bùi Quang Thận – Người Chiến Sĩ Cắm Lá Cờ Hòa Bình
Tôi xin kể cho bạn nghe về khoảnh khắc lịch sử của dân tộc qua góc nhìn của một người lính giản dị, người đã điều khiển "con voi thép" húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập, đánh dấu sự kết thúc của cuộc chiến tranh kéo dài 30 năm. Đó chính là Trung úy Bùi Quang Thận – người đã cắm lá cờ đại kỳ lên nóc dinh trong ngày 30/4/1975.
Trong những thước phim tư liệu lịch sử về ngày giải phóng miền Nam, hình ảnh một người lính mặc bộ quân phục bạc màu, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh thoăn thoắt, cầm lá cờ giải phóng chạy lên những bậc thang của Dinh Độc Lập đã trở thành biểu tượng của khát vọng tự do. Ông không phải là một vị tướng nắm trong tay vạn quân, ông chỉ là một đại đội trưởng tăng thiết giáp, nhưng định mệnh đã chọn ông để thực hiện nghi thức thiêng liêng nhất của ngày chiến thắng.
1. Thông tin cá nhân
Năm sinh: 1948 (Mất năm 2012).
Quê quán: Xã Thụy Xuân, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình.
2. Cuộc tiến công thần tốc và khoảnh khắc lịch sử
Sáng ngày 30/4/1975, Bùi Quang Thận là Đại đội trưởng Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn xe tăng 203. Ông trực tiếp chỉ huy chiếc xe tăng mang số hiệu 843. Khi đoàn xe tăng tiến về phía Dinh Độc Lập, xe 843 của ông đi đầu. Theo lời kể của ông, khi đến cổng dinh, vì sự cố kỹ thuật và để đảm bảo yếu tố bất ngờ, chiếc xe tăng đã húc vào cổng phụ của dinh nhưng bị kẹt lại. Ngay lập tức, chiếc xe tăng số hiệu 390 do đồng chí Vũ Đăng Toàn chỉ huy đã lao lên húc đổ cánh cổng chính, mở đường cho quân ta tiến vào.
Ngay khi xe dừng lại, Bùi Quang Thận nhảy ra khỏi xe, tay cầm lá cờ giải phóng. Ông chạy thẳng vào tòa nhà, lên tầng 2 gặp nội các của Dương Văn Minh. Với phong thái của một người lính chiến thắng nhưng đầy nhân văn, ông yêu cầu dẫn đường lên nóc dinh để hạ lá cờ ba que và kéo lá cờ nửa đỏ nửa xanh với ngôi sao vàng ở giữa lên đỉnh cột cờ lúc 11 giờ 30 phút. Đó là thời khắc triệu triệu trái tim người Việt vỡ òa trong niềm vui thống nhất.
3. Sự khiêm nhường của một người anh hùng
Điều đáng quý nhất ở Bùi Quang Thận chính là sự khiêm nhường sau chiến tranh. Ông luôn khẳng định rằng chiến công đó là của toàn dân tộc, của tất cả những đồng đội đã ngã xuống dọc đường hành quân, ông chỉ là người may mắn được thực hiện công việc cuối cùng. Sau ngày hòa bình, ông không hề phô trương hay đòi hỏi quyền lợi. Ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, sau đó về hưu tại quê nhà Thái Bình, vui vầy với ruộng vườn, nuôi cá, trồng cây như một lão nông thực thụ.
Có một chi tiết rất xúc động là khi về già, ông vẫn thường xuyên mặc bộ quân phục cũ để tiếp những vị khách, những em nhỏ đến thăm và kể lại câu chuyện về "con voi thép" ngày nào. Ông ra đi vào năm 2012, để lại hình ảnh một người lính mẫu mực: dũng cảm trong chiến đấu, giản dị trong đời thường và luôn giữ trọn khí tiết của bộ đội Cụ Hồ.
4. Giá trị của một hành động
Bùi Quang Thận là minh chứng cho thấy lịch sử được tạo nên bởi những con người bình dị. Lá cờ ông cắm ngày ấy không chỉ là ký hiệu của sự chiến thắng quân sự, mà là biểu tượng của sự chấm dứt chia cắt, là lời tuyên bố với thế giới rằng Việt Nam là một quốc gia độc lập, thống nhất. Tên ông sẽ mãi gắn liền với Dinh Độc Lập, gắn liền với trưa ngày 30/4 rực rỡ nắng vàng.



