Cựu chiến binh

Bùi Quang Thận và giây phút lịch sử: Lá cờ đỏ thắm trên nóc Dinh Độc Lập

Bài viết tái hiện lại tinh thần quả cảm của Đại tá Bùi Quang Thận trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Qua khoảnh khắc lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, tác giả (sinh viên ngành Tự động hóa) thể hiện sự khâm phục trước bản lĩnh người lính tăng và rút ra bài học về sự quyết đoán, chính xác trong cả quân sự lẫn kỹ thuật.

Thái Nguyên09/05/2026Lê Trung Kiên (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của mỗi người dân Việt Nam, ngày 30/4/1975 là một mốc son chói lọi, kết thúc

cuộc trường chinh 30 năm gian khổ. Và trong những thước phim tư liệu quý giá ấy, hình ảnh

một người lính xe tăng với dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh thoăn thoắt, tay cầm lá cờ giải

phóng băng mình qua sảnh Dinh Độc Lập để lên nóc tòa nhà, đã trở thành biểu tượng bất tử.

Đó là Đại tá Bùi Quang Thận.

Là một sinh viên K60 tại Thái Nguyên, sinh ra khi đất nước đã yên bình từ lâu, tôi vẫn không

khỏi xúc động mỗi khi xem lại giây phút ấy. Đối với một người trẻ đang theo đuổi ngành Tự

động hóa, tôi nhận thấy trong hành động của bác Thận không chỉ có lòng dũng cảm, mà còn

có sự quyết đoán và độ chính xác tuyệt đối – những phẩm chất mà chúng tôi vẫn đang hằng

ngày rèn luyện trên giảng đường Khoa Điện.

Đại tá Bùi Quang Thận khi ấy là Đại đội trưởng Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn xe tăng 203.

Bác chính là người chỉ huy chiếc xe tăng 843 – một trong những chiếc xe tăng đầu tiên tiến

vào sào huyệt cuối cùng của chính quyền Sài Gòn.

Bác kể lại rằng, trong suốt hành trình thần tốc từ miền Trung vào miền Nam, những người

lính tăng đã phải làm việc với cường độ khủng khiếp. Một chiếc xe tăng là một tổ hợp cơ khí

và điện tử phức tạp thời bấy giờ. Để vận hành nó giữa làn mưa bom bão đạn, đòi hỏi sự phối

hợp nhịp nhàng giữa các thành viên, sự am hiểu về kỹ thuật vận hành máy móc và một bản

lĩnh thép.

Trưa ngày 30/4, khi chiếc xe tăng 843 húc vào cổng phụ của Dinh Độc Lập và bị kẹt lại, bác

Thận đã không một giây chần chừ. Bác cầm lá cờ trên tay, nhảy xuống xe và chạy thẳng vào

Dinh. Bác kể: "Lúc đó trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất là phải treo được lá cờ này

lên cao nhất để báo hiệu chiến thắng, bất chấp nguy hiểm có thể ập đến".

Hành động hạ lá cờ ba sọc và kéo lá cờ giải phóng lên cao vào lúc 11h30 trưa hôm ấy đã

chính thức kết thúc chiến tranh. Đó là sự "tự động" của lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm.

Bác Thận không đợi lệnh, bác hành động theo mệnh lệnh từ trái tim và sự nhạy bén của một

người chỉ huy thực thụ.

Dưới góc nhìn của một sinh viên Khoa Điện, tôi nhìn thấy ở những người lính xe tăng năm

xưa bóng dáng của những "kỹ sư chiến trường". Họ điều khiển những cỗ máy thép khổng lồ

bằng sự am hiểu kỹ thuật và lòng dũng cảm. Nếu ngày xưa, bác Thận dùng sức mạnh cơ khí

của xe tăng 843 để húc đổ cổng Dinh, mở ra kỷ nguyên độc lập, thì ngày nay, thế hệ sinh viên

K60 chúng tôi phải dùng sức mạnh của tự động hóa, của vi mạch và thuật toán để "húc đổ"

những rào cản nghèo nàn, lạc hậu.

Sự quyết đoán của bác Thận khi nhảy khỏi xe tăng là một bài học lớn về "thời điểm". Trong

kỹ thuật, một phản hồi (feedback) chậm trễ có thể làm hỏng cả một hệ thống. Trong lịch sử,

một quyết định nhanh chóng có thể cứu vãn hoặc thay đổi cả một vận mệnh quốc gia. Chúng

tôi học được rằng: Kiến thức trên sách vở chỉ thực sự có giá trị khi được áp dụng một cách

quyết đoán và sáng tạo vào thực tế đời sống.

Hơn nữa, tinh thần đoàn kết của tổ lái xe tăng – 4 người như một hệ thống đồng bộ – chính là

bài học về làm việc nhóm (teamwork) cho sinh viên chúng tôi. Một hệ thống tự động hóa chỉ

vận hành trơn tru khi mọi cảm biến, mọi cơ cấu chấp hành đều hoạt động ăn ý. Tập thể lớp

K60TDH05 cũng vậy, chúng tôi cần sự đồng lòng như những người lính trên chiếc xe 843

năm nào.

Thái Nguyên và tinh thần thép Học tập tại Thái Nguyên – nơi có truyền thống luyện kim và

cơ khí lâu đời, tôi càng thêm tự hào khi viết về một vị anh hùng gắn liền với những cỗ xe

thép. Mỗi khi đi ngang qua các nhà máy tại Khu công nghiệp Sông Công hay Thái Nguyên,

nhìn những dây chuyền sản xuất hiện đại, tôi lại nhớ về hành trình của chiếc xe tăng 843.

Bác Bùi Quang Thận sau chiến tranh đã trở về với cuộc sống giản dị tại quê hương Thái

Bình, nhưng ngọn lửa bác thắp lên trên nóc Dinh Độc Lập vẫn cháy mãi trong lòng những

sinh viên kỹ thuật như tôi. Chúng tôi không chỉ học cách điều khiển dòng điện, mà học cách

điều khiển chính tương lai của mình theo hướng tích cực và có ích nhất cho xã hội.

"Câu chuyện thời hoa lửa" của Đại tá Bùi Quang Thận là câu chuyện về vinh quang của sự

kết thúc một cuộc chiến và khởi đầu một thời đại mới. Khép lại bài viết, tôi cảm thấy lòng

mình nhẹ nhàng nhưng cũng đầy trọng trách.

Chúng cháu – những sinh viên mang mã số K245520216462 – xin hứa sẽ mang tinh thần

"tiến thẳng vào đích" của bác Thận vào trong học tập và nghiên cứu. Chúng cháu sẽ không

ngừng sáng tạo, làm chủ các công nghệ tự động hóa hiện đại nhất để góp phần đưa con tàu

Việt Nam tiến nhanh, tiến mạnh trên con đường công nghiệp hóa, hiện đại hóa.

Lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập năm xưa là mốc son của độc lập. Thành quả khoa học kỹ thuật

của chúng cháu hôm nay sẽ là mốc son của sự thịnh vượng. Cảm ơn bác – người lính tăng

huyền thoại – đã cho chúng cháu thấy vẻ đẹp của sự quyết đoán và lòng yêu nước cháy bỏng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn