Bùi Quang Thiệp(1930-2018)
Bài viết này xin được kể về một người lính mà em luôn kính trọng và tự hào – ông Bùi Quang Thiệp, quê ở Thái Bình. Ông đã mất năm 2018, nhưng hình ảnh và những ký ức về một thời chiến đấu oanh liệt của ông vẫn còn sống mãi trong lòng gia đình và những người ở lại. Dù đã hơn sáu mươi năm trôi qua, nhưng trong ký ức của ông, trận đánh năm 1964 vẫn luôn rực cháy như mới hôm qua.
Năm ấy, ông Bùi Quang Thiệp cùng năm chiến sĩ khác thuộc Đại đội 2/9 được giao nhiệm vụ bí mật đột nhập áp sát chiến địch tại khu vực Thủy Triều. Trong điều kiện vô cùng thiếu thốn và nguy hiểm, các chiến sĩ vừa tổ chức huấn luyện, vừa cải tạo những đoạn giao thông hào thẳng thành hệ thống liên hoàn vững chắc, sẵn sàng đối phó với mọi đợt càn quét của kẻ thù. Ban ngày, họ ẩn mình giữa lòng đất; ban đêm, họ lặng lẽ đào hào, gia cố công sự, giữ vững từng tấc đất quê hương.
Sau nhiều lần thất bại, quân địch không cam chịu. Chúng củng cố lực lượng, mở thêm nhiều đợt tấn công dữ dội, có cả pháo binh yểm trợ. Tiếng bom rền vang, khói lửa mù mịt, nhưng tất cả những đợt tấn công ấy đều bị đẩy lùi trước tinh thần kiên cường và ý chí sắt đá của lực lượng tại chỗ. Chiến trường Thủy Triều từ đó trở thành nơi khởi đầu cho những tháng ngày gian khổ, cam go và ác liệt nhất.
Để trả đũa cho những thất bại ê chề, đối phương lập tức mở cuộc phản công quy mô lớn. Bom đạn trút xuống không ngớt, lửa cháy cuồn cuộn, những ngôi làng ven sông chìm trong biển lửa. Trong một trận đánh chênh lệch về lực lượng, ông Bùi Quang Thiệp bị địch bao vây, bắt sống và đưa đi giam giữ trong nhà lao. Dẫu phải chịu đựng tù đày, tra tấn và đói khát, nhưng ông vẫn giữ trọn niềm tin vào cách mạng, vào ngày đất nước được độc lập, tự do.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Những hố bom sâu hoắm của một thời máu lửa đã được san lấp, trở thành ruộng vườn xanh tốt, cho cây trái ngọt lành, lúa vàng trĩu hạt. Những hàng cau vẫn kiêu hãnh vươn thẳng lên trời xanh, như những chứng nhân thầm lặng của một thời giông bão, nhắc nhở thế hệ sau về những năm tháng không thể nào quên.
Nghe kể về cuộc đời và chiến công của ông, em càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao người lính như ông Bùi Quang Thiệp. Em tự nhủ với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và sống có ích cho xã hội, để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng nhưng cao cả của ông và các thế hệ cha anh đi trước.



