bùi thế tuyền
Chị y tá và nụ hôn tạm biệt Chị Lan là y tá trạm xá dã chiến. Tôi bị thương ở vai, chị ngày đêm thay băng, đút cháo cho tôi ăn. Khi tôi phải trở lại đơn vị, chị chạy theo tôi giữa con đường đất đỏ. Chị dúi vào tay tôi chiếc khăn tay thêu hoa mai vàng và nói giọng run run: “Anh giữ gìn, sống về nhé. Em chờ anh.” Rồi chị kiễng chân hôn nhẹ lên má tôi. Chiếc khăn ấy tôi cất kỹ trong ba lô, mang theo suốt chiến dịch. Đến bây giờ, dù vết máu đã phai, tôi vẫn giữ nó như báu vật.



