Bùi Thị Của: những đứa con đi giữa hai chiều mưa đạn
Tại vùng đất Tân Bình, huyện Càng Long, câu chuyện về gia đình Mẹ Bùi Thị Của và ông Nguyễn Văn Đây giống như một bản nhạc trầm hùng, nơi mỗi nốt nhạc đều thấm đẫm lòng yêu nước. Tám người con của Mẹ lớn lên dưới rặng dừa, hít thở bầu không khí kháng chiến từ trong nôi.
Năm 1961, khi mới 13 tuổi — cái tuổi đáng lẽ còn mải mê với những con chữ, Nguyễn Thành Hai đã mang trong mình khát vọng của một người lính. Anh gia nhập địa phương quân Càng Long khi còn rất trẻ.
Đối với Mẹ Của, Hai không chỉ là con trưởng mà còn là hy vọng. Nhưng ngọn lửa chiến tranh đã không chừa một ai. Ngày 16/10/1962, ngay tại ấp An Chánh thuộc xã Tân An quê nhà, anh đã chiến đấu trận cuối cùng. Anh hy sinh khi chỉ mới 14 tuổi, máu của anh thấm vào chính mảnh đất nơi anh đã chập chững những bước đi đầu đời. Nỗi đau ấy của Mẹ Của là nỗi đau thắt lòng của người mẹ mất đi "khúc ruột" đầu tiên khi nó còn chưa kịp khôn lớn.
Nếu người anh cả ngã xuống bằng tay súng địa phương, thì người em Nguyễn Thành Tư lại chọn một con đường khác để dâng hiến: Trở thành một Y tá. Gia nhập cách mạng năm 1969, anh Tư mang trên vai chiếc túi cứu thương của Tiểu đoàn 509, đi xuyên qua những cánh rừng rậm rạp của vùng đất Duyên Hải.
Nhiệm vụ của anh là giành giật sự sống cho đồng đội từ tay thần chết. Thế nhưng, trong một trận đánh ác liệt chống lại bọn "rừng xanh" tại khu vực Nhà thờ Long Khánh ngày 23/11/1971, người y tá ấy đã không thể tự cứu chính mình. Thượng sĩ Nguyễn Thành Tư hy sinh khi đang thực hiện sứ mệnh cao cả của một người thầy thuốc chiến trường. Anh ngã xuống, nhưng những người đồng đội được anh cứu sống năm ấy vẫn mãi mang theo hình bóng một người y tá trẻ tận tụy.
Mẹ Bùi Thị Của đã tiễn đưa người con cả khi anh còn quá trẻ, rồi lại tiễn người con y tá đi vào vùng rừng sâu và không bao giờ trở lại. Tám người con, năm trai ba gái, Mẹ đã dâng cho Tổ quốc những gì tinh túy nhất của gia đình mình.
Hành trình của Mẹ là hành trình của sự chờ đợi. Mẹ chờ ngày đất nước sạch bóng quân thù, chờ ngày những đứa con trở về dù chỉ là trong tâm tưởng. Ngày 26/3/2014, khi danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" được trao tặng, đó không chỉ là sự vinh danh mà còn là cái ôm ấm áp của Tổ quốc dành cho người mẹ đã dành cả đời mình để hồi sinh và bảo vệ sự sống.
Sự tương phản của hai người con: Một người là địa phương quân (chiến đấu bảo vệ xóm làng), một người là y tá (chiến đấu để cứu người). Điều này cho thấy sự đóng góp đa dạng của gia đình Mẹ cho cách mạng.
Địa danh Nhà thờ Long Khánh: Đây là một chi tiết cụ thể, tạo nên bối cảnh lịch sử xác thực về không gian chiến đấu của liệt sĩ Nguyễn Thành Tư tại huyện Duyên Hải.
Tuổi đời liệt sĩ: Anh Nguyễn Thành Hai hy sinh khi tuổi đời cực kỳ trẻ (14 tuổi), một chi tiết lay động mạnh mẽ về sự tận hiến của thế hệ thiếu niên thời hoa lửa.
"Có những người mẹ không cầm súng, nhưng những vết sẹo trong tim mẹ lại sâu hơn bất kỳ vết thương nào trên chiến trường. Mẹ Của chính là người giữ lửa cho những tâm hồn y tá và chiến sĩ ấy mãi sáng soi."


