Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bùi Thị Cúc: Bông Cúc Trắng Kiên Trung Giữa Lòng Đất Mẹ

Nữ anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc (tên thật là Trần Thị Lan, sinh năm 1930), quê tại thôn Vân Mạc, xã Xuân Trúc, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên, đã anh dũng hy sinh năm 1950 khi tròn 20 tuổi. Chị là biểu tượng sáng ngời của người chiến sĩ Công an nhân dân với 6 chữ vàng được Chủ tịch Hồ Chí Minh truy tặng: "Sống anh dũng, chết vẻ vang".

TP. Hồ Chí Minh07/08/2026Xã Đăk Hà (Đoàn xã Đăk Hà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong dòng chảy lịch sử đầy máu và hoa của dân tộc, có những cuộc đời tuy ngắn ngủi về số năm dương thế, nhưng lại vĩ đại vô cùng bởi lòng quả cảm. Người con gái Hưng Yên – Nữ anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc (tên thật là Trần Thị Lan) chính là một biểu tượng như thế. Chị ngã xuống khi tuổi đời vừa tròn hai mươi, để lại cho thế hệ sau một câu chuyện lay động tâm can về lòng trung thành, ý chí sắt đá và một khí tiết hiên ngang trước họng súng quân thù.

Sinh ra trong một gia đình bần nông nghèo khổ tại thôn Vân Mạc, xã Xuân Trúc, huyện Ân Thi, tuổi thơ của Bùi Thị Cúc là chuỗi ngày dài đẫm nước mắt. Mồ côi cha từ sớm, mới 9 tuổi đầu, chị đã phải đi ở trừ nợ cho địa chủ. Sự bóc lột tàn nhẫn của chế độ thực dân phong kiến không làm chị gục ngã, mà ngược lại, nó hun đúc trong lòng người con gái ấy một ý chí phản kháng âm thầm nhưng mãnh liệt. Khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, ánh sáng của Đảng đã soi rọi và làm thay đổi hoàn toàn số phận của chị. Từ một cô bé đi ở, chị bước ra ánh sáng, tham gia phong trào du kích tại địa phương với tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Năm 1948, thực dân Pháp thiết lập bốt Cảnh Lâm – một vị trí chiến lược khét tiếng tàn ác nhằm siết chặt ách kìm kẹp lên vùng đất Ân Thi. Trước tình hình đó, Bùi Thị Cúc được tổ chức tin tưởng giao nhiệm vụ hoạt động bí mật trong lòng địch, làm công tác phản gián và địch vận. Để che mắt tai mắt gian xảo của giặc, chị nhận làm việc ngay trong bốt, chịu đựng những ánh nhìn ngờ vực, những hiểm nguy rình rập trong gang tấc. Bằng sự thông minh, mưu trí và khéo léo, chị không chỉ nắm bắt được nhiều thông tin tình báo giá trị, mà còn phối hợp chặt chẽ với lực lượng công an, phục kích tiêu diệt tên sếp bốt gian ác, phá tan một ổ kiến lửa của địch.

Nhưng chiến trường không bao giờ thiếu đi những tổn thất. Trong một đợt càn quét khốc liệt của giặc vào cuối năm 1950, Bùi Thị Cúc sa vào tay giặc. Biết chị là một mắt xích quan trọng, quân thù đã dùng mọi thủ đoạn hòng khuất phục người con gái trẻ. Từ dụ dỗ ngon ngọt, tiền tài đến những đòn tra tấn dã man vượt quá giới hạn chịu đựng của một cơ thể con người. Chúng rạch da thịt, nung sắt đỏ, dùng dòng điện hành hạ chị suốt nhiều ngày đêm. Thế nhưng, thứ mà chúng nhận lại chỉ là sự im lặng đáng sợ và ánh mắt rực lửa căm hờn. Trong những giây phút đau đớn tột cùng ấy, tinh thần của người chiến sĩ Công an nhân dân đã chiến thắng nỗi sợ hãi thể xác. Chị không khai một lời, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho tổ chức và đồng đội.

Biết không thể khai thác được gì, ngày 15 tháng 5 năm 1950, lũ giặc hèn hạ đã sát hại chị. Chị ngã xuống trên mảnh đất quê hương khi hoa cúc trắng ngoài đồng vẫn còn đang chớm nở. Sự hy sinh của chị kiên cường đến mức chính những tên đao phủ cũng phải run sợ trước khí tiết của người con gái mới đôi mươi.

Xúc động trước tấm gương trung kiên ấy, năm 1952, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tự tay ký sắc lệnh truy tặng Huân chương Độc lập hạng Ba, cùng sáu chữ vàng chói lọi: "Sống anh dũng, chết vẻ vang".

Bùi Thị Cúc đã ra đi, nhưng tên tuổi của chị đã hòa vào sông núi. Chị không chỉ là niềm tự hào của quê hương Hưng Yên, mà còn là ngọn đuốc tinh thần soi sáng cho các thế hệ thanh niên Việt Nam về bài học của lòng yêu nước và sự tận tụy hiến dâng. Mỗi khi nhắc đến chị, người ta không chỉ nhớ về một lịch sử đau thương, mà nhớ về một đoá cúc trắng tinh khôi, kiên cường, tỏa hương thơm ngát giữa lòng đất mẹ bao dung.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bùi Thị Cúc: Bông Cúc Trắng Kiên Trung Giữa Lòng Đất Mẹ | Câu chuyện thời hoa lửa