Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÙI THỊ CÚC: BÔNG HOA BẤT TỬ GIỮA THỜI HOA LỬA “SỐNG ANH DŨNG, CHẾT VẺ VANG”

BÙI THỊ CÚC: BÔNG HOA BẤT TỬ GIỮA THỜI HOA LỬA “SỐNG ANH DŨNG, CHẾT VẺ VANG”

Hải Phòng30/03/2026Đặng Phương Nam (Trường Đại Học Hải Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cái chết đã hóa thành bất tử, có những cuộc đời dù ngắn ngủi nhưng lại tỏa hương thơm ngát cho đời sau. Chúng ta cùng ngược dòng thời gian để tìm về những 'bông hoa' rực rỡ nhất giữa khói bom chiến tranh. Đó là anh hùng Bùi Thị Cúc người thiếu nữ đã hiến dâng trọn vẹn thanh xuân cho độc lập dân tộc. Với khí tiết hiên ngang Sống anh dũng, chết vẻ vang, chị đã viết nên một bản anh hùng ca về lòng trung thành, nhắc nhở mỗi đoàn viên hôm nay về lòng biết ơn và sứ mệnh giữ gìn ngọn lửa nhiệt huyết của cha anh. Trong một buổi chiều tà, tôi vô tình đọc được một bài viết về một nữ anh hùng liệt sĩ, thú thật đối với tôi ban đầu chỉ là sự tò mò nhất thời, nhưng khi nhìn thấy tiêu đề bài viết “Nữ anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc “Sống anh dũng, chết vẻ vang”, với sáu câu chữ ấy đã khiến tôi phải tự hỏi rằng người anh hùng ấy đã phải trải qua những gì?

Tôi được biết, nữ liệt sĩ Bùi Thị Cúc tên thật là Trần Thị Lan sinh năm 1930 tại làng Vân Mạc, xã Quang Trung, huyện Ân Thi,. Cô sinh ra trong một gia đình nông dân tuy hoàn cảnh nghèo khó, nhưng không làm mất đi tinh thần yêu nước và giàu truyền thống cách mạng, chị là con thứ 5 trong nhà. Nhờ gia đình có truyền thống yêu nước nồng nàn, kết tinh cùng với ý chí kiên cường cùng sự căm thù giặc sâu sắc chị đã được giác ngộ cách mạng từ rất sớm chị đã tích cực tham gia học tập và rèn luyện. Cuối năm 1947 chị được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam và là nữ Đảng viên trẻ nhất xã.

Vào những năm 1947, 1948 cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ngày càng cam go ác liệt, địch ra sức khủng bố, đàn áp phong trào Cách mạng ở địa phương, nhiều nơi lâm vào hoàn cảnh khó khăn, gian khổ.

Khi ấy người con gái mới tròn 18 đôi mươi đã hăng hái tham gia đấu tranh cho cách mạng đối với một cô thiếu nữ đây là quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp nhất nhưng không vì vậy mà chị cho phép bản thân được trốn tránh hiện thực khốc liệt của đất nước.

Tháng 12/1949, chị Cúc được giao nhiệm vụ công tác phản gián và địch vận, nắm tình hình, thu thập tin tức, hoạt động bí mật trong lòng địch. Với vỏ bọc là cán bộ cầu an, về gia đình buôn bán ở chợ Cảnh Lâm.

Đọc đến đây tôi cảm thấy khâm phục chị, một người phụ nữ bé tuy bé nhỏ lại phải đối mặt với biết bao hiểm nguy và gian khó, chị cũng bị Nhân dân trong làng, xã và gia đình nghi ngờ chị phản bội, bỏ nhiệm vụ. Đau khổ, nhịn nhục trước những nghi ngờ vô lí và những lời mắng chửi của dân làng, chị âm thầm nén lại những nỗi buồn và vượt lên chính mình vì nhiệm vụ lớn lao mà Đảng và tổ chức giao phó. ,tại nơi lằn ranh giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc chị vẫn giữ một lòng kiên trung với nhiệm vụ, thu thập được những tình báo quan trọng.

Trang sử bi tráng nhất về chị chính là những giây phút cuối cùng trước họng súng quân thù. Khi rơi vào tay giặc, chị phải đối mặt với những hình phạt tra tấn dã man đến ghê rợn mà quân thù dùng để khuất phục người thiếu nữ trẻ tuổi. Chúng đã dùng những nhát đâm chí mạng lên cơ thể chị, hòng dùng nỗi đau xác thịt để bẻ gãy ý chí sắt đá. Thế nhưng, kẻ thù đã lầm. Càng đau đớn, chí khí của chị càng ngời sáng, mỗi vết thương trên cơ thể lại trở thành một minh chứng cho lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với Tổ quốc.

Hình ảnh hiên ngang, bất khuất quyết không hé môi nửa lời của chị đã khiến tôi vô cùng xúc động.

Nhưng bọn thực dân tàn ác không buông tha cho chị, chúng thấy rằng không thể cạy miệng chị, bọn tàn ác lôi chị ra giữa phiên chợ Cảnh Lâm, lúc đó mọi người mới biết là sắp phải chứng kiến cảnh chúng hành hình chị Cúc. Đám đông đang ồn ào xô dẩy chợt lặng đi, bọn lính dẫn chị Cúc từ bốt Cống Tráng đến. Chị bình thản đi trước, ung dung và bình tĩnh đến lạ, đầu tóc tuy rũ rượi, trên người chỉ còn chiếc quần rách nát. Gương mặt và mũi bị hành hạ đến tím bầm, sưng húp, lưng và ngực bị rạch nát, máu đỏ bê bết, nhưng đôi mắt chị vẫn sáng long lanh và rực lửa khi đối diện với kẻ thù, sao người con gái ấy có thể kiên cường đến vậy, có thể mạnh mẽ và bất khuất đến vậy khi đối mặt với cái chết. Bởi có lẽ đối với chị chết không có nghĩa là kết thúc, không có nghĩa là chị đầu hàng mà chị đã cống hiến hết mình, dành hết cả tuổi trẻ để góp phần nào cho sự nghiệp của đất nước, chỉ khi không thể cống hiến, không thể bảo vệ cho dân tộc mới là đã chết. Cho đến cuối cùng, chị đã phải chôn vùi tuổi thanh xuân trong nấm mồ của chiến tranh để giành lấy từng giây phút sống còn của dân tộc. Sự hy sinh của chị đã để lại đã để lại một tiếc thương sâu sắc cho đồng đội và nhân dân. Sáu chữ “Sống anh dũng, chết vẻ vang” mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trao tặng cho chị là hoàn toàn xứng đáng.

Nhìn vào sắc xanh của hòa bình đang lan khắp mọi nẻo đường Tổ quốc, tôi nhận ra ngọn lửa nhiệt huyết của chị Cúc năm xưa vẫn chưa bao giờ tắt. Nó đã chuyển từ ý chí "quyết tử" trong khói lửa chiến tranh thành khát vọng "kiến tạo" trong công cuộc dựng xây đất nước thời bình.

Thanh xuân không chỉ là một lứa tuổi, mà là một trạng thái của tâm hồn khi ta biết sống vì những điều lớn lao hơn bản thân mình. Trước câu chuyện của người nữ anh hùng, tôi không khỏi tự hỏi về trách nhiệm của bản thân. Nếu cha anh đã dùng máu xương để đổi lấy màu xanh cho hòa bình, thì thế hệ hôm nay phải dùng tri thức và nhiệt huyết để bảo vệ màu xanh ấy. Trong bối cảnh đất nước đang vươn mình mạnh mẽ, tinh thần sống của chị càng nên được phát huy, bởi là thanh niên khi vẫn còn những quãng thời gian đẹp nhất của một đời người, ta không nên giữ riêng cho mình những khoảnh khắc tươi đẹp ấy mà hãy lan tỏa, sẻ chia những giá trị tốt đẹp để thế hệ của chúng ta không chỉ sống trong sự yên bình được đổi lấy từ xương máu cha ông, mà còn là mài dũa những kiến thức, kĩ năng và đạo đức để sau này mỗi cá nhân sẽ trở thành một viên ngọc quý để tỏa sáng, cống hiến cho nước nhà thêm giàu mạnh, phải làm sao cho đúng với trách nghiệm mà thế hệ đi trước đã giao phó, để thanh xuân của mỗi người không chỉ là một mùa trong năm, mà là một mùa xuân vĩnh cửu của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn