BÙI TRUNG THÀNH – NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG GIỮ VỮNG BẦU TRỜI THÀNH CỔ
Bùi Trung Thành sinh năm 1943, quê xã Yên Minh, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Hà. Ông nhập ngũ năm 1961, tái ngũ năm 1965 và trưởng thành thành cán bộ chỉ huy súng máy phòng không 12,7 mm. Năm 1968 tại Khe Sanh, trung đội do ông chỉ huy bắn rơi 17 máy bay Mỹ. Trong Chiến dịch Quảng Trị năm 1972, đơn vị của ông tiếp tục bắn rơi 12 máy bay, diệt 70 tên và bắt 6 tên địch. Đặc biệt ngày 14-7-1972, giữa lúc pháo kích ác liệt ở phía nam Thành Cổ Quảng Trị, Bùi Trung Thành trực tiếp sử dụng súng máy phòng không bắn rơi tại chỗ một máy bay lên thẳng. Ngày 23-9-1973, ông được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị rung chuyển trong bom đạn.
Trên mặt đất, bộ binh giành giật từng vị trí. Trên bầu trời, máy bay liên tục trinh sát, đánh phá và yểm trợ cho các cuộc phản kích.
Giữa chiến trường ấy, những khẩu súng máy phòng không 12,7 mm trở thành lá chắn bảo vệ đội hình chiến đấu.
Và bên những khẩu súng ấy có Bùi Trung Thành – người cán bộ đã trải qua nhiều năm quân ngũ và từng đối đầu với máy bay Mỹ từ chiến trường Khe Sanh.
TỪ KHE SANH ĐẾN QUẢNG TRỊ
Bùi Trung Thành sinh năm 1943 tại xã Yên Minh, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Hà.
Tháng 2-1961, ông nhập ngũ. Sau khi xuất ngũ tháng 4-1964, đến tháng 9-1965, ông tái ngũ.
Năm 1968, Bùi Trung Thành có mặt tại chiến trường Khe Sanh, Quảng Trị.
Khi ấy, trên cương vị chỉ huy trung đội, ông cùng đồng đội phải đối mặt với những đợt hoạt động liên tục của không quân Mỹ.
Người chỉ huy trẻ luôn bám sát trận địa, tổ chức chiến đấu và động viên chiến sĩ giữ vững quyết tâm.
Kết thúc quá trình chiến đấu, trung đội do Bùi Trung Thành chỉ huy đã:
BẮN RƠI 17 MÁY BAY MỸ
Những kinh nghiệm tích lũy tại Khe Sanh trở thành hành trang quý giá để ông bước vào một chiến trường còn ác liệt hơn bốn năm sau đó.
Đó là Quảng Trị năm 1972.
LÁ CHẮN 12,7 MM TRÊN CHIẾN TRƯỜNG
Trong Chiến dịch Quảng Trị năm 1972, Bùi Trung Thành ban đầu giữ chức đại đội phó, sau đó trở thành đại đội trưởng Đại đội 16 súng máy 12,7 mm thuộc Trung đoàn 48, Sư đoàn 320.
Nhiệm vụ của đơn vị không chỉ là đánh máy bay.
Họ còn phải chi viện cho bộ binh và trực tiếp bảo vệ trận địa trước những cuộc phản kích của đối phương.
Bởi vậy, người chiến sĩ phòng không có lúc hướng nòng súng lên trời, có lúc lại phải cầm súng bộ binh chiến đấu ngay trên mặt đất.
Bùi Trung Thành luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất.
Khi máy bay xuất hiện, ông chỉ huy đơn vị đánh trả.
Khi bộ binh đối phương phản kích vào trận địa, ông lại dẫn đầu chiến sĩ chiến đấu giữ chốt.
Trong chiến dịch, đơn vị của ông đã:
Bắn rơi 12 máy bay Mỹ – diệt 70 tên – bắt 6 tên.
Riêng Bùi Trung Thành bắn rơi tại chỗ 1 máy bay, diệt 5 tên, bắt 1 tên, đồng thời thu 2 súng, 1 xe mô tô và 1 máy vô tuyến điện.
THÁNG 5-1972 – GIỮ TRẬN ĐỊA ÁI TỬ
Tháng 5-1972, tại Ái Tử, Bùi Trung Thành khi ấy là đại đội phó, đi cùng một trung đội làm nhiệm vụ.
Trận đánh còn chưa bắt đầu thì máy bay và pháo binh đã tập trung đánh phá dữ dội vào khu vực trận địa.
Giữa bom đạn, người chỉ huy không ở phía sau.
Ông đi đến từng vị trí.
Kiểm tra trận địa.
Động viên từng chiến sĩ.
Khi bước vào chiến đấu, Bùi Trung Thành trực tiếp cùng đồng đội đánh trả, bảo đảm hỏa lực phòng không, góp phần chi viện cho bộ binh tiến công.
Nhưng dấu ấn đặc biệt nhất của ông trong chiến dịch diễn ra hai tháng sau đó.
NGÀY 14-7-1972
Phía nam Thành Cổ Quảng Trị.
Pháo địch đang đánh dữ dội vào trận địa.
Giữa tiếng nổ liên hồi, một chiếc máy bay lên thẳng xuất hiện.
Thời cơ bắn chỉ tồn tại trong khoảnh khắc.
Bùi Trung Thành lập tức ra lệnh:
Bắn!
Nhưng chiến sĩ thao tác chậm.
Chiếc trực thăng vẫn tiếp tục bay.
Chỉ cần chậm thêm vài giây, mục tiêu có thể thoát khỏi tầm bắn.
Bùi Trung Thành không chờ đợi.
Ông trực tiếp vào vị trí chiến đấu.
Khẩu súng máy phòng không 12,7 mm lập tức khai hỏa.
CHIẾC MÁY BAY BỊ BẮN RƠI TẠI CHỖ
Theo tư liệu được ghi lại, trên chiếc máy bay ấy có đại tá Nguyễn Trọng Bảo, sư đoàn phó quân đội Việt Nam Cộng hòa.
Giữa một trận địa đang chịu pháo kích dữ dội, người đại đội phó đã tự mình xử lý tình huống khi thời cơ chỉ tính bằng giây.
Đó không chỉ là kết quả của lòng dũng cảm.
Đằng sau phát bắn ấy là kinh nghiệm chiến đấu, khả năng quan sát, sự quyết đoán và kỹ năng sử dụng vũ khí được tích lũy qua nhiều năm.
VỪA LÀ ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG, VỪA GÁNH PHẦN VIỆC CỦA CHÍNH TRỊ VIÊN
Tháng 7-1972 là những ngày đặc biệt khó khăn.
Đối phương nhiều lần sử dụng lực lượng từ cấp đại đội đến tiểu đoàn phản kích vào trận địa.
Đại đội phải vừa đánh máy bay, vừa chiến đấu với lực lượng mặt đất.
Trong hoàn cảnh ấy, chính trị viên của đơn vị hy sinh.
Bùi Trung Thành phải đảm nhiệm thêm một phần công việc của người chính trị viên.
Ông không chỉ tính toán cách bố trí hỏa lực hay chỉ huy chiến đấu mà còn đi đến từng vị trí để động viên chiến sĩ, củng cố tinh thần và xây dựng quyết tâm giữ trận địa.
Mỗi khi đối phương phản kích, ông lại có mặt cùng anh em.
Khi cần thiết, người chỉ huy súng máy phòng không trực tiếp cầm súng bộ binh dẫn đầu chiến sĩ đánh trả.
Đơn vị vẫn đứng vững.
Chính trong giai đoạn khó khăn nhất ấy, Đại đội 16 dưới sự chỉ huy của Bùi Trung Thành trở thành một tập thể chiến đấu kiên cường, bền bỉ.
NGƯỜI CHỈ HUY TRƯỞNG THÀNH TỪ TRẬN ĐỊA
Bùi Trung Thành không xem những chiến công đã đạt được là lý do để bằng lòng.
Sau mỗi trận đánh, ông chú trọng rút kinh nghiệm.
Từ cách tổ chức trận địa, chỉ huy hỏa lực đến xử lý những tình huống bất ngờ, tất cả đều trở thành bài học để nâng cao khả năng chiến đấu của đơn vị.
Ông cũng đặc biệt chú trọng xây dựng kỷ luật và đoàn kết.
Trong công việc, người đại đội trưởng gương mẫu.
Trong sinh hoạt, ông khiêm tốn, giản dị.
Trong chiến đấu, ông có mặt cùng chiến sĩ ở nơi nguy hiểm.
Bởi vậy, Bùi Trung Thành được đồng đội tin yêu.
DẤU ẤN CÒN LẠI
Bùi Trung Thành được tặng:
🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì
🏅 1 lần danh hiệu Dũng sĩ diệt máy bay
Ngày 23 tháng 9 năm 1973, ông được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
Từ 17 máy bay bị trung đội bắn rơi tại Khe Sanh năm 1968 đến những trận chiến quyết liệt tại Quảng Trị năm 1972, dấu ấn của Bùi Trung Thành gắn với những khẩu súng phòng không 12,7 mm và những người lính kiên cường giữ trận địa.
Nhưng có lẽ hình ảnh tiêu biểu nhất vẫn là khoảnh khắc ngày 14-7-1972.
Giữa tiếng pháo nổ ở phía nam Thành Cổ, chiếc trực thăng xuất hiện. Người chiến sĩ thao tác chưa kịp. Thời cơ đang trôi qua.
Bùi Trung Thành lập tức vào vị trí, trực tiếp khai hỏa và hạ chiếc máy bay tại chỗ.
Một khoảnh khắc rất ngắn giữa một chiến dịch kéo dài.
Nhưng chính trong những khoảnh khắc như vậy, bản lĩnh của người chỉ huy được thể hiện rõ nhất: bình tĩnh khi bom đạn dữ dội, quyết đoán khi thời cơ xuất hiện và luôn đứng cùng chiến sĩ ở nơi khó khăn nhất.



