BÙI VĂN BỊN – BỊ THƯƠNG NẶNG VẪN THÚC QUÂN TIẾN LÊN
Bùi Văn Bịn, tức Bùi Văn Thế, sinh năm 1949, dân tộc Mường, quê xã Thọ Sơn, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa, nhập ngũ tháng 7-1968. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là Trung úy, Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 4 bộ binh, Trung đoàn 24, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ năm 1970 đến mùa Xuân 1975, đồng chí chiến đấu tại Tây Nguyên, tham gia 48 trận, góp phần chỉ huy đơn vị tiêu diệt gần 1.000 địch; riêng đồng chí diệt 53 tên, bắt sống 3 tên. Trong trận Buôn Ma Thuột ngày 10–11-3-1975, dù bị thương nặng, Bùi Văn Bịn vẫn gượng dậy động viên bộ đội tiếp tục xung phong, góp phần làm chủ trận địa. Ngày 15-1-1976, đồng chí được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tháng Ba năm 1975, Buôn Ma Thuột bước vào những giờ phút dữ dội của một trận đánh có ý nghĩa đặc biệt đối với chiến trường Tây Nguyên. Trong đội hình tiến công hôm ấy có một người cán bộ dân tộc Mường đã gắn bó với vùng đất này suốt nhiều năm chiến đấu – Bùi Văn Bịn, còn có tên là Bùi Văn Thế.
Anh sinh năm 1949 tại xã Thọ Sơn, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Tháng 7 năm 1968, Bùi Văn Bịn nhập ngũ. Từ năm 1970, anh có mặt trên chiến trường Tây Nguyên và từng bước trưởng thành từ một người chiến sĩ thành cán bộ tiểu đoàn.
Chiến trường đã tôi luyện ở anh sự bình tĩnh, quyết đoán và tinh thần luôn tiến về phía trước. Qua 48 trận chiến đấu, Bùi Văn Bịn góp phần chỉ huy đơn vị tiêu diệt gần 1.000 địch. Riêng anh được ghi nhận diệt 53 tên và bắt sống 3 tên.
Nhưng dấu ấn đặc biệt nhất trong cuộc đời chiến đấu của Bùi Văn Bịn được ghi lại vào hai ngày 10 và 11 tháng 3 năm 1975.
Trong trận tiến công Buôn Ma Thuột, Bùi Văn Bịn chỉ huy một đại đội đảm nhận hướng đột kích chủ yếu vào khu vực Sư đoàn bộ 23 của đối phương.
Trận đánh diễn ra quyết liệt.
Đối phương dựa vào hệ thống phòng thủ để chống cự và liên tục phản kích. Một số cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị bị thương vong. Sức tiến công đứng trước thử thách lớn.
Giữa thời điểm ấy, Bùi Văn Bịn vẫn giữ được sự bình tĩnh của người chỉ huy.
Anh không chỉ truyền mệnh lệnh từ một vị trí phía sau mà đích thân đến từng trung đội.
Anh động viên chiến sĩ, nắm lại tình hình, điều động lực lượng, tập trung hỏa lực vào những vị trí cần thiết rồi tổ chức lại đội hình để tiếp tục tiến công.
Những hỏa điểm cản đường lần lượt bị đánh phá.
Khoảng cách tới mục tiêu ngày càng được thu hẹp.
Bùi Văn Bịn tiếp tục đưa đơn vị tiến lên.
Sau khi gần hết các hỏa điểm của đối phương bị tiêu diệt, bộ đội bắt đầu xung phong vào khu vực Sư đoàn bộ 23.
Đúng vào thời điểm trận đánh đang bước vào giai đoạn quyết định, Bùi Văn Bịn bị thương nặng.
Nhưng người chỉ huy ấy vẫn chưa cho phép mình dừng lại.
Anh cố gượng dậy.
Trước mắt anh là những người lính đang tiếp tục xung phong. Phía trước họ là những mục tiêu cuối cùng cần phải đánh chiếm.
Bùi Văn Bịn tiếp tục động viên:
Tiến lên!
Sự có mặt và ý chí của người chỉ huy ngay giữa trận địa đã tiếp thêm quyết tâm cho những chiến sĩ đang chiến đấu. Bộ đội tiếp tục xông lên, tiêu diệt những vị trí còn lại và làm chủ trận địa.
Khoảnh khắc Bùi Văn Bịn bị thương nặng nhưng vẫn gượng dậy động viên chiến sĩ đã trở thành hình ảnh tiêu biểu cho phẩm chất của anh trong suốt những năm chiến đấu ở Tây Nguyên.
Đó là một người cán bộ không rời chiến sĩ khi khó khăn.
Khi đơn vị chịu thương vong, anh đến từng trung đội.
Khi đội hình cần củng cố, anh trực tiếp bố trí lại lực lượng.
Và khi chính mình bị thương nặng, điều anh quan tâm vẫn là đưa đơn vị tiếp tục tiến lên.
Sau những năm tháng chiến đấu, Bùi Văn Bịn trưởng thành thành Trung úy, Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 4 bộ binh, Trung đoàn 24, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3. Anh không chỉ được ghi nhận bởi lòng dũng cảm mà còn là một cán bộ gương mẫu, luôn tích cực học tập để nâng cao năng lực và trình độ chỉ huy.
Với những thành tích trong chiến đấu, Bùi Văn Bịn được tặng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất, 2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba, hai lần được bầu là Chiến sĩ thi đua, hai lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ cùng 5 bằng khen.
Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Bùi Văn Bịn danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Giữa rất nhiều ký ức của trận Buôn Ma Thuột tháng Ba năm 1975, câu chuyện về Bùi Văn Bịn được nhớ đến bằng một hình ảnh giản dị mà mạnh mẽ:
Người chỉ huy bị thương nặng vẫn cố gượng dậy giữa trận địa, hướng về những người lính của mình và động viên họ tiếp tục xông lên.
Bởi với Bùi Văn Bịn, người chỉ huy có thể bị thương, nhưng ý chí tiến công thì không được phép dừng lại.



