BÙI VĂN HÒA – NGƯỜI ĐẶC CÔNG KHÔNG TRỞ VỀ TỪ LONG BÌNH
Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Văn Hòa – người chiến sĩ đặc công Biên Hòa đã nhiều lần bí mật đột nhập Tổng kho Long Bình, lập nhiều chiến công giữa những đêm đầy hiểm nguy. Ngày 28/2/1968, ông hy sinh khi đang dẫn đường cho đơn vị tập kích Long Bình, khép lại tuổi đời 28 nhưng để lại một tấm gương anh dũng, mưu trí và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
BÙI VĂN HÒA – NGƯỜI ĐẶC CÔNG KHÔNG TRỞ VỀ TỪ LONG BÌNH
Có những người lính bước vào chiến tranh bằng một tiếng súng. Nhưng cũng có những người bước vào chiến tranh bằng những bước chân âm thầm trong bóng tối. Không tiếng trống trận. Không đoàn quân đông đảo. Không ai biết họ đang ở đâu. Chỉ có màn đêm, những hàng rào thép, những bãi mìn và một mục tiêu được bảo vệ nghiêm ngặt phía trước. Đó là những đêm của người lính đặc công. Và trong những đêm như thế, có một người con của Tiền Giang đã nhiều lần đi vào nơi hiểm nguy nhất.
Anh là Bùi Văn Hòa, tên khai sinh là Bùi Văn Hai, sinh năm 1940 tại Nhị Bình, Châu Thành, Tiền Giang.
Tuổi thơ của anh không êm đềm. Sớm mồ côi mẹ, mới 15 tuổi, Bùi Văn Hòa đã phải đi giữ trâu mướn để kiếm sống. Nhưng rồi chiến tranh đến, và năm 1961, khi vừa 21 tuổi, anh gia nhập bộ đội miền Đông Nam Bộ. Sau đó, anh được điều về lực lượng đặc công Biên Hòa và được huấn luyện kỹ thuật chiến đấu đặc công. Từ một chàng trai nghèo nơi quê nhà, Bùi Văn Hòa trở thành một chiến sĩ trinh sát đặc công. Và rồi anh nhận một nhiệm vụ mà không phải ai cũng dám nhận: đột nhập Tổng kho Long Bình.
Long Bình khi ấy là một căn cứ quân sự quan trọng của Mỹ ở miền Nam, chứa một khối lượng bom đạn khổng lồ. Muốn tiến vào đó, người lính phải vượt qua nhiều lớp hàng rào, bãi mìn và hệ thống tuần tra nghiêm ngặt. Chỉ một tiếng động. Một ánh đèn. Một bước chân sai. Cũng có thể khiến người lính không bao giờ trở về. Nhưng Bùi Văn Hòa vẫn đi. Anh đi trong đêm. Lặng lẽ vượt qua những lớp phòng thủ. Quan sát từng vị trí. Ghi nhớ từng dãy kho. Rồi trở về báo cáo cho cấp trên. Những chuyến trinh sát ấy đã giúp lực lượng đặc công Biên Hòa tổ chức nhiều trận đánh vào Tổng kho Long Bình. Có lần, trong bốn ngày cuối tháng 11 năm 1967, anh ba lần đột kích vào căn cứ Long Bình. Một lần không thể tiếp cận mục tiêu, anh đã nhanh chóng thay đổi cách đánh, dùng B40 bắn thẳng vào những dãy nhà kho chứa bom đạn, gây thiệt hại lớn cho đối phương. Đó chính là phẩm chất của người lính đặc công. Không chỉ gan dạ. Mà còn phải mưu trí. Không chỉ biết tiến lên. Mà phải biết làm thế nào để một lực lượng nhỏ có thể tạo ra sức mạnh lớn. Bùi Văn Hòa đã nhiều lần làm được điều đó.
Tính trong thời gian chiến đấu, anh cùng đồng đội đã 9 lần đánh vào Tổng kho Long Bình, góp phần phá hủy hơn 1,2 triệu quả bom, đạn các loại, 3.500 thùng thuốc nổ và 47 xe cơ giới. Nhưng đằng sau những con số ấy là những đêm mà người lính phải đối mặt với cái chết. Có lẽ mỗi lần bước vào Long Bình, Bùi Văn Hòa đều hiểu rằng mình có thể không trở về. Nhưng anh vẫn đi. Bởi phía sau anh là đồng đội. Phía sau đồng đội là nhiệm vụ. Và phía sau nhiệm vụ là quê hương, là đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Rồi mùa xuân 1968 đến. Đó là mùa xuân của Tổng tiến công và nổi dậy. Và cũng là mùa xuân cuối cùng trong cuộc đời Bùi Văn Hòa.
Ngày 28 tháng 2 năm 1968, anh được giao nhiệm vụ dẫn đường cho một đơn vị pháo 120 ly của Trung đoàn Pháo binh 175 Biên Hòa tiến hành tập kích Tổng kho Long Bình. Một lần nữa, anh lại đi về phía nơi mình từng nhiều lần đặt chân tới. Nhưng lần này… anh không trở về. Khi đến khu vực trạm Cờ Đỏ, đơn vị bị địch phục kích. Trong trận chiến ấy, Bùi Văn Hòa cùng nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh. Khi hy sinh, anh là Trung đội phó Đội Biệt động 238 thị xã Biên Hòa, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Anh hy sinh khi mới 28 tuổi.
Hai mươi tám tuổi…Một tuổi đời mà lẽ ra người ta còn có rất nhiều ngày phía trước. Có thể là một mái nhà. Một gia đình. Những đứa con. Một cuộc sống bình thường sau chiến tranh. Nhưng Bùi Văn Hòa đã không có những điều ấy. Anh đã gửi lại tuổi trẻ của mình trên mảnh đất Long Bình. Nơi anh từng nhiều lần đi vào trong đêm. Nơi anh từng trở về sau những trận đánh. Và cũng là nơi cuối cùng anh nằm lại. Có những người anh hùng không kịp nhìn thấy ngày đất nước hòa bình. Không kịp nhìn thấy những con đường được mở trên vùng đất từng đầy bom đạn. Không kịp nghe tiếng trẻ em cười trong những ngày không còn tiếng súng.
Bùi Văn Hòa là một người như thế. Ngày 10/2/1970, ông được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng. Danh hiệu ấy đến sau khi anh đã nằm lại. Nhưng tên tuổi anh thì không nằm lại.
Hôm nay, tại Biên Hòa, có một con đường mang tên Bùi Văn Hòa, trên chính vùng đất gắn với những chiến công của người anh hùng đặc công năm xưa. Có thể người đi đường hôm nay chỉ nhìn thấy một cái tên. Nhưng phía sau cái tên ấy là một cuộc đời. Một tuổi thơ nghèo khó. Một chàng trai 21 tuổi khoác áo lính. Những đêm vượt hàng rào. Những lần đột nhập Tổng kho Long Bình. Những trận đánh không tiếng động. Và cuối cùng là một buổi chiều năm 1968… Khi người lính đặc công ấy ra đi làm nhiệm vụ lần cuối. Anh đi vào bóng tối như bao lần trước. Nhưng lần này… chỉ đồng đội trở về.
Bùi Văn Hòa ở lại. Ở lại với tuổi 28. Ở lại với Long Bình. Ở lại với những người đồng đội đã cùng anh đi qua những đêm không ngủ. Và ở lại trong lịch sử. Chiến tranh đã lùi xa. Long Bình hôm nay không còn là nơi của những kho bom đạn năm xưa. Những con đường đã thay đổi. Những hàng rào đã biến mất. Cuộc sống đã hồi sinh. Nhưng mỗi khi nhắc đến Bùi Văn Hòa, chúng ta lại nhớ đến một thế hệ đã sống những năm tháng rất khác.
Họ không hỏi: “Mình sẽ được gì?” Họ chỉ hỏi: “Nhiệm vụ ở đâu?” Rồi họ đi. Có người trở về. Có người mang thương tích. Có người mãi mãi nằm lại. Nhưng tất cả đều đã góp một phần tuổi trẻ vào ngày bình yên hôm nay. Và câu chuyện về Bùi Văn Hòa có lẽ không cần những lời ca ngợi quá lớn. Chỉ cần nhớ rằng: Năm 1968, có một người lính 28 tuổi đã bước vào bóng tối của Long Bình và không bao giờ trở về. Anh để lại phía sau một con đường mang tên mình. Để mỗi bước chân hôm nay đi qua đó, chúng ta có thể dừng lại một chút và tự hỏi: Ai đã từng đi qua nơi này trong đêm? Ai đã từng đặt cược tuổi trẻ của mình cho bình yên hôm nay? Và câu trả lời là: Bùi Văn Hòa – người đặc công đã đi vào bóng tối, để những thế hệ sau được bước đi dưới ánh sáng hòa bình.



