Bùi Văn Liền
Bài học đầu tiên
Tuần huấn luyện đầu tiên là địa ngục đối với anh. Anh – một chàng trai thành phố – chưa bao giờ phải dậy lúc 4 giờ sáng, chạy 5km với balo nặng trịch. Hôm ấy, vì chậm trễ trong lúc xếp hàng, anh bị thượng úy phạt chạy thêm 5km nữa.
Chân anh run rẩy, phổi như cháy bỏng. Anh muốn bỏ cuộc, muốn nằm xuống đất. Một anh lính cũ tên Dũng chạy cạnh, vừa chạy vừa nói: “Mày nghĩ mày khổ à? Đây mới chỉ là bắt đầu. Lính là phải học cách chịu đựng. Nếu mày không vượt qua được chính mình thì sau này làm sao vượt qua gian khổ?”
Câu nói ấy như tát vào mặt anh. Anh cắn răng chạy tiếp. Đến khi về đích, anh ngã quỵ nhưng không khóc. Từ ngày hôm ấy, anh thay đổi hoàn toàn. Dậy sớm nhất tiểu đội, tập thể dục chăm chỉ, giúp đỡ đồng đội yếu. Anh hiểu rằng bài học đầu tiên của thời lính không phải là bắn súng hay chiến đấu, mà là kỷ luật với bản thân.
Sau này, mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống, anh lại nhớ lại buổi sáng bị phạt chạy ấy và tự nhủ: “Mình đã vượt qua được thì lần này cũng sẽ vượt qua.”



