Cựu chiến binh

Bùi Văn Ninh

Bông phượng rơi

Ninh Bình12/05/2026Bùi Văn Ninh (Đoàn xã Yên Cường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bông phượng rơi

Phượng đỏ rực sân trường THCS Nguyễn Du suốt hai tháng hè. Mỗi buổi chiều tan học, Hùng lại ngồi trên bậu cửa sổ lớp 9A, mắt lén nhìn xuống sân. Vân đang nhảy dây cùng đám bạn gái. Tiếng cười trong trẻo của cô vang vọng, mái tóc dài đen nhánh bay theo nhịp dây. Hùng thích Vân từ khi còn học lớp Sáu, nhưng cậu chưa bao giờ dám nói. Cậu chỉ lặng lẽ quan sát, vẽ nguệch ngoạc chân dung Vân trong cuốn sổ tay Toán học.

Kỳ thi tốt nghiệp THCS đang đến gần, không khí lớp học vừa căng thẳng vừa buồn man mác. Hùng dành cả đêm viết một bức thư dài bốn trang giấy. Cậu kể hết những cảm xúc thầm kín suốt ba năm: từ ngày đầu tiên thấy Vân cười đến những lần cậu cố tình đi đường vòng chỉ để nhìn thấy cô. Bức thư được cất kỹ trong cuốn tập Toán, định sẽ đưa cho Vân vào ngày cuối cùng.

Sáng hôm ấy, phượng rơi đầy sân. Vân mặc áo đồng phục trắng, chạy đến trước mặt Hùng, đôi má ửng hồng vì chạy. Trong tay cô là một bông phượng vừa rơi, cánh còn tươi đỏ.

“Cậu giữ giùm em nhé,” Vân nói khẽ, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu.

Hùng ngẩn người. Khi Vân chạy đi, cậu vội mở bức thư ra để kiểm tra lần cuối. Nhưng cậu sững sờ khi thấy dòng chữ nhỏ xinh bằng bút bi màu xanh mà Vân đã lén viết vào trang cuối cùng của cuốn tập: “Em cũng thích cậu từ lớp Sáu. Nhưng em ngại nói trước.”

Tim Hùng đập thình thịch. Cậu chạy vội ra sân tìm Vân, nhưng cô đã về mất. Chỉ còn lại bông phượng đỏ nằm trong lòng bàn tay cậu. Hùng ép khô bông hoa ấy giữa hai trang sách dày và giữ gìn cẩn thận suốt nhiều năm sau.

Mười năm trôi qua, Hùng trở thành kỹ sư, Vân trở thành cô giáo tiểu học. Họ tình cờ gặp lại trong một buổi họp lớp. Vân vẫn giữ nụ cười e ấp ngày xưa. Khi Hùng lấy ra chiếc ví cũ và đưa cho cô xem bông phượng đã ép khô nhưng vẫn còn vẹn nguyên màu đỏ, mắt Vân long lanh nước.

“Hoá ra… cậu vẫn giữ nó.” “Và cả bức thư nữa,” Hùng mỉm cười. “Cảm ơn em vì đã dám viết câu đó.”

Bông phượng năm ấy không chỉ là một cánh hoa rơi, mà là chứng nhân cho tình yêu thanh xuân trong sáng, ngượng ngùng và đẹp đẽ nhất của hai con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn