Khác

BÙI VĂN QUẢNG – NGƯỜI CHIẾN SĨ XE ĐẠP THỒ TRÊN NHỮNG TUYẾN ĐƯỜNG LỬA

Bùi Văn Quảng, dân tộc Kinh, quê xã Hải Long, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Hà, nhập ngũ tháng 9-1965. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là Trung đội trưởng vận tải xe đạp thồ, Đại đội 3, Tiểu đoàn 44, Cục Hậu cần, Bộ Chỉ huy Miền, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ năm 1966 đến 1973, ông bền bỉ phục vụ chiến trường Đông Nam Bộ, vận chuyển 35 tấn hàng tới các đơn vị và đưa trên 300 thương binh về tuyến sau an toàn. Đặc biệt trong chiến dịch Xuân – Hè 1972 tại Lộc Ninh, ông làm nhiệm vụ suốt 6 tháng không nghỉ ngày nào, bình quân mỗi chuyến thồ 400 kg hàng. Ngày 20-12-1973, Bùi Văn Quảng được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Ninh Bình25/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN DẤU ẤN: 400 KG TRÊN MỘT CHIẾC XE ĐẠP THỒ

Trên chiến trường, phía sau mỗi trận đánh là một hệ thống hậu cần phải hoạt động không ngừng.

Đạn dược phải tới nơi.

Lương thực phải tới nơi.

Thuốc men phải tới nơi.

Và những người bị thương phải được đưa trở về tuyến sau.

Trên những con đường ấy có một phương tiện hết sức giản dị:

Chiếc xe đạp thồ.

Và một trong những người gắn cuộc đời mình với những chuyến xe đặc biệt ấy là Bùi Văn Quảng.


TỪ NGƯỜI NUÔI QUÂN ĐẾN CHIẾN SĨ VẬN TẢI

Từ năm 1966, Bùi Văn Quảng làm nhiệm vụ phục vụ chiến đấu tại chiến trường Đông Nam Bộ.

Ban đầu, ông là chiến sĩ nuôi quân.

Công việc không trực tiếp đối mặt với đối phương trên trận địa, nhưng lại gắn với một yêu cầu rất thiết thực: bảo đảm sức khỏe cho bộ đội.

Ông thức khuya, dậy sớm, lo từng bữa ăn cho anh em.

Sau đó, Bùi Văn Quảng chuyển sang làm nhiệm vụ vận tải.

Từ đây, những tuyến đường chiến trường trở thành nơi ông gắn bó gần như quanh năm.


MỖI THÁNG 28–29 NGÀY TRÊN ĐƯỜNG

Công việc vận tải trên chiến trường không đơn thuần là đưa hàng từ nơi này đến nơi khác.

Đó là những chuyến đi qua những khu vực có thể bị đánh phá bất cứ lúc nào.

Nắng.

Mưa.

Đường rừng.

Bom đạn.

Nhưng hàng hóa phía trước đang cần.

Bùi Văn Quảng bám đường, bám tuyến một cách bền bỉ.

Theo tư liệu, mỗi tháng ông có mặt trên tuyến:

28–29 NGÀY

Gần như chỉ còn một hoặc hai ngày không ở trên đường.

Chiến dịch vận chuyển nào, ông cũng tham gia từ đầu đến cuối và thường xuyên dẫn đầu đơn vị về năng suất.

Qua những năm tháng ấy, Bùi Văn Quảng đã vận chuyển tới nơi:

35 TẤN HÀNG

Dù thời tiết khắc nghiệt hay đường đi nguy hiểm, hàng hóa vẫn được bảo quản và đưa tới đích đầy đủ.


CHIẾC XE KHÔNG TRỞ VỀ TAY KHÔNG

Điều đặc biệt trong cách làm nhiệm vụ của Bùi Văn Quảng là ông tận dụng cả hai chiều vận chuyển.

Khi đi về phía trước, chiếc xe mang theo hàng hóa phục vụ chiến đấu.

Khi quay về, nó lại góp phần đưa những người bị thương về phía sau.

Nhờ vậy, trong quá trình công tác, ông đã tham gia vận chuyển:

TRÊN 300 THƯƠNG BINH VỀ TUYẾN SAU AN TOÀN

Một chiều mang vật chất ra trận.

Một chiều đưa thương binh trở về.

Chiếc xe đạp thồ vì thế không chỉ là phương tiện hậu cần.

Nó còn trở thành một phương tiện cứu người.


LỘC NINH 1972 – SÁU THÁNG KHÔNG NGHỈ MỘT NGÀY

Dấu ấn nổi bật nhất trong hành trình của Bùi Văn Quảng là chiến dịch Xuân – Hè năm 1972.

Ông cùng trung đội làm nhiệm vụ vận chuyển phục vụ các đơn vị chiến đấu tại Lộc Ninh.

Địch đánh phá ác liệt.

Nhưng phía trước đang cần hàng.

Là người chỉ huy, Bùi Văn Quảng không chỉ động viên anh em.

Ông đi đầu.

Suốt:

6 THÁNG LIỀN

ông không nghỉ một ngày nào.

Ngày này qua ngày khác, Bùi Văn Quảng cùng chiếc xe thồ tiếp tục vượt đường, đưa hàng tới các đơn vị.

Và tải trọng trung bình mỗi chuyến của ông đạt tới:

400 KG

Một khối lượng rất lớn đối với phương tiện là chiếc xe đạp thồ.

Không chỉ cá nhân Bùi Văn Quảng dẫn đầu tiểu đoàn về năng suất, trung đội do ông phụ trách cũng liên tục dẫn đầu.


11 TẤN HÀNG ĐI – 94 THƯƠNG BINH TRỞ VỀ

Chỉ riêng trong chiến dịch Xuân – Hè 1972, Bùi Văn Quảng đã vận chuyển:

11 TẤN HÀNG RA PHÍA TRƯỚC

Những chuyến hàng ấy góp phần bảo đảm cho các đơn vị đang chiến đấu tại Lộc Ninh.

Nhưng khi trở về, ông vẫn không để chuyến đi trở nên vô ích.

Bùi Văn Quảng tiếp tục đưa:

94 THƯƠNG BINH VỀ TUYẾN SAU AN TOÀN

Hai con số – 11 tấn hàng và 94 thương binh – cho thấy rất rõ đặc điểm nhiệm vụ của người chiến sĩ vận tải.

Phía trước cần tiếp tế.

Phía sau cần đón những người bị thương.

Bùi Văn Quảng nối hai đầu chiến trường bằng những chuyến xe bền bỉ của mình.


BA LẦN XÔNG VÀO LỬA ĐẠN CỨU ĐỒNG ĐỘI

Có những lúc nhiệm vụ không còn là đẩy xe hay chuyển hàng.

Mà là chạy thẳng vào nơi nguy hiểm để cứu người.

Ba lần, khi đồng đội bị thương giữa khu vực đang bị đánh phá, Bùi Văn Quảng đã xông vào lửa đạn.

Ông cứu được:

4 ĐỒNG ĐỘI BỊ THƯƠNG

và đưa họ ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Đó cũng là một nét nổi bật trong phẩm chất của người chiến sĩ hậu cần ấy.

Ông không chỉ chịu trách nhiệm với hàng hóa.

Ông còn hết lòng với những người đang cùng mình chiến đấu.


DẤU ẤN CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ XE ĐẠP THỒ

Những năm tháng bám đường, bám tuyến của Bùi Văn Quảng được ghi nhận bằng:

🏅 3 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng ba
🏅 5 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua
🏅 28 bằng khen

Ngày 20 tháng 12 năm 1973, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Bùi Văn Quảng danh hiệu:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG

DẤU ẤN CÒN LẠI

Câu chuyện của Bùi Văn Quảng không gắn với một trận đánh nổi tiếng hay một loại vũ khí đặc biệt.

Dấu ấn của ông nằm ở sự bền bỉ trên những tuyến đường hậu cần.

28–29 ngày mỗi tháng trên tuyến.

35 tấn hàng được đưa tới đích.

Trên 300 thương binh được chuyển về phía sau.

Riêng sáu tháng của chiến dịch Xuân – Hè 1972:

Không nghỉ một ngày.

Trung bình 400 kg mỗi chuyến.

11 tấn hàng đưa ra phía trước.

94 thương binh đưa về tuyến sau.

Những con số ấy kể lại một cuộc chiến không ồn ào nhưng vô cùng quan trọng – cuộc chiến giữ cho mạch máu hậu cần luôn chảy tới chiến trường.

Bùi Văn Quảng – người chiến sĩ xe đạp thồ lấy đôi chân, sức bền và ý chí làm động lực; một chiều đưa hàng ra trận, một chiều đưa thương binh trở về, góp phần giữ cho tuyến hậu cần không ngừng nghỉ giữa những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn