Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bùi Văn Thuyên

An Giang29/04/2026Đoàn trường Cao Đẳng nghề An Giang (Đoàn trường Cao Đẳng nghề An Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bùi Văn Thuyên – hay còn được đồng đội thân thương gọi là chú Năm Thuyên – là một trong những hình tượng tiêu biểu cho tinh thần chiến đấu kiên cường, gan dạ và mưu trí của quân dân miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời ông là một bản anh hùng ca sống động, kết tinh từ máu, nước mắt và ý chí sắt đá của người chiến sĩ cách mạng.

Ông sinh năm 1940 tại ấp Sa Nghe, xã An Cơ, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Cha và anh trai tham gia kháng chiến chống Pháp, trong gia đình có đến 5 người là liệt sĩ, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Bản thân ông cũng trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một minh chứng cho truyền thống cách mạng kiên trung của cả gia đình.

Ngay từ khi còn rất trẻ, Bùi Văn Thuyên đã sớm tham gia hoạt động cách mạng. Năm 1957, khi mới 17 tuổi, ông được Tỉnh đội Tây Ninh giao nhiệm vụ đặc biệt: thâm nhập vào căn cứ Tua Hai với vai trò điệp báo. Với vẻ ngoài nhanh nhẹn, thật thà, ông đã tạo được lòng tin của viên đồn trưởng địch, thậm chí còn được nhận làm con nuôi. Chính nhờ sự khôn khéo và mưu trí này, ông đã giúp lực lượng cách mạng nắm rõ toàn bộ hệ thống phòng thủ, kho vũ khí và cách bố trí lực lượng bên trong căn cứ.

Những thông tin quý giá ấy đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của Trận Tua Hai – một trận đánh mang tính bước ngoặt, mở màn cho phong trào Đồng khởi ở Nam Bộ. Chỉ trong một đêm, quân ta tiêu diệt hàng trăm tên địch, thu hàng nghìn khẩu súng, tạo đà cho phong trào cách mạng phát triển mạnh mẽ.

Sau trận Tua Hai, bị địch nghi ngờ, ông nhanh chóng rút vào rừng, tiếp tục hoạt động cách mạng và được cử đi đào tạo đặc công. Trở về đơn vị, với bản lĩnh gan dạ và kỹ năng chiến đấu được rèn luyện, ông tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ, dần trở thành một chỉ huy xuất sắc.

Năm 1964, khi Mỹ - Ngụy xây dựng căn cứ Trảng Lớn tại khu vực Châu Thành (Tây Ninh), ông được giao nhiệm vụ Xã đội trưởng xã Thái Bình – trực tiếp đối đầu với lực lượng Mỹ. Trong suốt 6 năm chiến đấu tại đây, ông cùng 32 chiến sĩ xã đội đã đánh hàng trăm trận lớn nhỏ. Ông từng kể lại: “Ngày nào cũng đánh, có ngày đánh 5 trận, đánh mệt thì xuống hầm mật nghỉ rồi đánh tiếp”.

Với phương châm “bám sát nách Mỹ mà đánh”, ông đã sáng tạo nhiều cách đánh linh hoạt, bất ngờ, khiến đối phương khiếp sợ. Theo thống kê, riêng cá nhân ông đã tiêu diệt hơn 700 lính Mỹ, phá hủy 21 xe tăng và bắn rơi 7 máy bay – một thành tích hiếm có trong chiến tranh du kích. Ông nhiều lần được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”.

Điều khiến người ta khâm phục hơn cả không chỉ là chiến công, mà là ý chí phi thường của ông trước cái chết. Trong một trận chiến, ông bị trúng đạn M72, bị thương nặng, ruột lòi ra ngoài, mảnh đạn còn găm trong bụng. Nhưng bằng nghị lực phi thường, ông đã tự lấy mảnh đạn ra, nhét ruột lại, băng bó rồi bò về căn cứ. Trận đó ông bị đứt 7 khúc ruột, gãy 3 xương sườn, nhưng vẫn sống sót – một điều gần như kỳ tích.

Một trong những trận đánh tiêu biểu nhất là trận Suối Sóc cuối năm 1969. Khi một tiểu đoàn Mỹ đổ quân càn quét, ông gần như một mình bám trụ trận địa. Với 9 quả B40 và hơn 2.000 viên đạn AK, ông chiến đấu liên tục từ sáng đến chiều, tiêu diệt gần như toàn bộ lực lượng địch, khiến 360 lính Mỹ bị tiêu diệt. Đây được xem là một trong những trận đánh gây chấn động, thể hiện rõ tài năng và bản lĩnh của ông.

Trong suốt cuộc đời chiến đấu, Bùi Văn Thuyên bị thương 9 lần, mang trên mình 72 vết thương – mỗi vết thương là một minh chứng cho sự hy sinh và lòng quả cảm. Có những giai đoạn chiến đấu kéo dài nhiều ngày không có lương thực, ông và đồng đội phải ăn củ mì sống, thậm chí ăn ngó lục bình để cầm cự.

Dù bị thương nặng nhiều lần, ông chưa bao giờ có ý định rời bỏ chiến trường. Ông từng nói: “Chiến đấu đến cùng, thà hy sinh chứ không buông súng trở về” – một lời khẳng định cho lý tưởng sống và chiến đấu của người chiến sĩ cách mạng.

Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, năm 1971, ông được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, hình ảnh chú Năm Thuyên – người chiến sĩ mang trên mình hàng chục vết thương nhưng vẫn kiên cường chiến đấu – vẫn sống mãi trong lòng nhân dân. Ông không chỉ là niềm tự hào của quê hương Tây Ninh mà còn là biểu tượng cho ý chí bất khuất, tinh thần chiến đấu ngoan cường của dân tộc Việt Nam.

Câu chuyện về Bùi Văn Thuyên nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: độc lập, tự do không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương của biết bao con người. Và chính những con người như ông đã viết nên những trang sử vàng chói lọi cho dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn