Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bùi Văn Thuyên – Người chiến sĩ bất tử với 72 vết thương trên thân thể

An Giang29/04/2026Lê Hoàng Mai Anh (Trường Tiểu học Dương Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bùi Văn Thuyên – Người chiến sĩ bất tử với 72 vết thương trên thân thể

Có những con người mà cuộc đời họ chính là một bản anh hùng ca sống động. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Văn Thuyên – hay còn được gọi thân thương là chú Năm Thuyên – là một trong những con người như thế. Hơn 700 trận đánh, 9 lần bị thương, 72 vết thương in hằn trên thân thể – đó không chỉ là những con số, mà là minh chứng cho một ý chí sắt đá và lòng yêu nước cháy bỏng đến tận cùng.

Trong những ngày cuối tháng mười, chúng tôi tìm về ấp Sa Nghe, xã An Cơ, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh để gặp người anh hùng năm xưa. Con đường bụi đỏ mịt mù, gió cuốn tung từng lớp đất như gợi lại một thời khói lửa. Và giữa khung cảnh ấy, chú Năm Thuyên xuất hiện giản dị, chân chất, nụ cười hiền hậu như một người nông dân bình thường – khó ai có thể hình dung rằng trước mặt mình là một huyền thoại sống.

Sinh năm 1940 trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng, chú lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh. Gia đình có đến 5 anh em là liệt sĩ, mẹ là Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng – một gia đình đã hiến dâng gần như tất cả cho Tổ quốc. Chính từ cái nôi ấy, tinh thần yêu nước đã sớm bén rễ và lớn lên mãnh liệt trong con người chú.

Năm 17 tuổi, chú được giao nhiệm vụ đặc biệt: hoạt động điệp báo ngay trong lòng địch tại căn cứ Tua Hai. Với vẻ ngoài nhanh nhẹn, thật thà, chú chiếm được lòng tin của tên đồn trưởng, thậm chí còn được nhận làm con nuôi. Nhưng phía sau vỏ bọc ấy là một chiến sĩ cách mạng kiên cường. Nhờ sự mưu trí của chú, toàn bộ hệ thống phòng thủ của địch đã bị ta nắm rõ. Và rồi, trong đêm lịch sử tháng 1/1960, trận đánh Tua Hai vang dội đã diễn ra, mở màn cho phong trào Đồng khởi, tiêu diệt hàng trăm tên địch, thu hàng nghìn vũ khí.

Từ đó, cuộc đời chú bước vào những năm tháng chiến đấu không ngơi nghỉ.

Trở thành xã đội trưởng Thái Bình, chú trực tiếp chỉ huy lực lượng du kích đối đầu với quân Mỹ tại Trảng Lớn – một trong những chiến trường ác liệt nhất. Với phương châm “bám sát nách Mỹ để đánh Mỹ”, chú và đồng đội đã khiến kẻ thù khiếp sợ. Suốt 6 năm trời, gần như ngày nào cũng có trận đánh. Có ngày đánh 4–5 trận, đánh xong lại chui xuống hầm, rồi tiếp tục chiến đấu.

Riêng bản thân chú đã tiêu diệt hơn 700 lính Mỹ, phá hủy 21 xe tăng, bắn rơi 7 máy bay. Những chiến công ấy không chỉ thể hiện lòng dũng cảm mà còn là trí tuệ, sự sáng tạo trong cách đánh của một người chỉ huy tài ba.

Nhưng điều khiến người ta xúc động hơn cả, chính là ý chí phi thường của chú trong những thời khắc sinh tử.

Có lần, bị trúng đạn M72, cơ thể chú bị hất văng, ruột lòi ra ngoài. Trong hoàn cảnh tưởng chừng không thể sống sót, chú vẫn bình tĩnh tự lấy mảnh đạn ra, nhét lại phần ruột, băng bó sơ rồi bò về căn cứ. Đó không chỉ là sức chịu đựng của con người – mà là ý chí thép của một người lính không bao giờ chấp nhận đầu hàng số phận.

Hay như trận Suối Sóc năm 1969 – một trong những trận đánh khiến kẻ thù kinh hoàng. Một mình chú cùng đồng đội cầm chân cả tiểu đoàn Mỹ. Từ sáng đến chiều, giữa mưa bom bão đạn, chú chiến đấu gần như đơn độc, tiêu diệt hàng trăm tên địch. Khi trận chiến kết thúc, gần 360 lính Mỹ đã nằm lại chiến trường – một con số khiến bất kỳ ai cũng phải kinh ngạc.

Những năm tháng chiến tranh, chú đã 9 lần bị thương, có năm bị thương đến 2 lần. Có những ngày không một hạt cơm, phải ăn củ mì sống, ăn ngó lục bình để tồn tại và tiếp tục chiến đấu. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, chú vẫn chỉ có một lựa chọn: tiếp tục cầm súng.

“Chiến đấu đến cùng, thà hy sinh chứ không buông súng” – đó không chỉ là lời nói, mà là cả cuộc đời của chú.

Năm 1971, với những chiến công đặc biệt xuất sắc, Bùi Văn Thuyên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, chú Năm Thuyên vẫn sống giản dị giữa đời thường. Nhưng trên thân thể chú – 72 vết thương vẫn còn đó, như những dấu ấn không thể xóa nhòa của một thời oanh liệt. Đó không chỉ là vết thương của cá nhân, mà là biểu tượng cho sự hy sinh của cả một thế hệ.

Nhìn vào chú, người ta không chỉ thấy một người lính, mà thấy cả một thời đại – một thời đại của lòng yêu nước, của sự kiên cường và của những con người sẵn sàng hiến dâng tất cả cho Tổ quốc.

Và có lẽ, điều lớn lao nhất mà chú để lại không phải chỉ là những chiến công, mà là một thông điệp giản dị mà sâu sắc:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bùi Văn Thuyên – Người chiến sĩ bất tử với 72 vết thương trên thân thể | Câu chuyện thời hoa lửa