Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÙI VĂN THUYÊN – NGƯỜI “CON NUÔI” TRONG PHÁO ĐÀI TUA HAI

Đỗ Vân Anh

Tây Ninh28/08/2026phường Đông Hải (phường Đông Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÙI VĂN THUYÊN – NGƯỜI “CON NUÔI” TRONG PHÁO ĐÀI TUA HAI

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, Tây Ninh là một trong những địa bàn chiến lược của cách mạng miền Nam. Giữa vùng đất thường xuyên bị đối phương kiểm soát và đánh phá, nhiều người con Tây Ninh đã lựa chọn ở lại quê hương, bám đất, bám dân và chiến đấu cho ngày đất nước độc lập.

Bùi Văn Thuyên là một trong những người như thế.

Ông sinh năm 1940 tại xã Thái Bình, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh. Tuổi thơ của ông gắn với cuộc sống nghèo khó và những năm tháng chiến tranh. Nhưng điều đặc biệt trong gia đình ông là sự hy sinh của những người thân đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời khỏi cuộc đời ông.

Năm anh em ruột của Bùi Văn Thuyên đều là liệt sĩ. Mẹ ông được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Ngôi nhà của ông vì thế không chỉ là nơi sinh ra một người con Tây Ninh mà còn là nơi ghi dấu sự hy sinh của cả một thế hệ. Những mất mát ấy sớm hun đúc trong ông lòng yêu nước và ý chí chiến đấu. Khi trưởng thành, Bùi Văn Thuyên sớm giác ngộ cách mạng và tham gia hoạt động, từng bước trở thành một chiến sĩ có nhiều kinh nghiệm chiến đấu.

Nhưng có lẽ một trong những nhiệm vụ đặc biệt nhất trong cuộc đời hoạt động của ông là thời gian làm nhiệm vụ bí mật tại Tua Hai.

Tua Hai khi ấy là một vị trí quân sự quan trọng của đối phương ở Tây Ninh. Phía trong những hàng rào, công sự và các vị trí phòng thủ là một lực lượng được tổ chức tương đối chặt chẽ. Muốn đánh vào nơi này, cách mạng cần có thông tin chính xác về lực lượng, vũ khí và hệ thống phòng thủ của đối phương.

Bùi Văn Thuyên được giao nhiệm vụ hoạt động bí mật.

Ông phải bước vào nơi nguy hiểm bằng một thân phận khác.

Bằng sự thông minh và khéo léo, ông từng bước tạo được lòng tin của tên đồn trưởng đến mức được nhận làm con nuôi. Đó là một lớp vỏ bọc hết sức nguy hiểm. Chỉ một sơ suất nhỏ, thân phận thật của ông có thể bị phát hiện.

Nhưng Bùi Văn Thuyên đã kiên trì giữ bí mật.

Trong những ngày sống bên trong vị trí quân sự của đối phương, ông âm thầm quan sát. Từng ụ súng, từng kho vũ khí, từng vị trí phòng thủ và những thông tin quan trọng đều được ông ghi nhớ, tìm cách chuyển về cho cách mạng.

Bên ngoài, ông là “con nuôi” được tin tưởng.

Nhưng bên trong, ông là một chiến sĩ đang thực hiện nhiệm vụ đặc biệt.

Những thông tin ấy sau đó trở thành cơ sở quan trọng phục vụ cho cuộc tiến công vào Tua Hai.

Đêm 26 tháng 1 năm 1960, trận đánh Tua Hai diễn ra.

Pháo đài mà đối phương từng tin tưởng vào khả năng phòng thủ đã bất ngờ bị tiến công. Các lực lượng cách mạng đồng loạt đánh vào vị trí quân sự quan trọng này. Sau trận đánh, hơn 500 quân địch bị loại khỏi vòng chiến và hàng nghìn khẩu súng bị thu giữ.

Chiến thắng Tua Hai có ý nghĩa quan trọng đối với phong trào cách mạng ở Tây Ninh và Nam Bộ. Từ một vị trí được đối phương xây dựng để kiểm soát địa bàn, Tua Hai trở thành một trong những chiến thắng có tiếng vang lớn, góp phần tạo thêm thế và lực cho phong trào đấu tranh cách mạng.

Trong chiến thắng ấy có sự đóng góp âm thầm của người chiến sĩ từng mang thân phận “con nuôi” bên trong căn cứ đối phương.

Nhưng Tua Hai chỉ là một phần trong cuộc đời chiến đấu của Bùi Văn Thuyên.

Những năm sau đó, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Trong giai đoạn 1969–1970, ông tiếp tục cùng đồng đội bám trụ địa bàn, tham gia chiến đấu và xây dựng lực lượng. Công việc của người chiến sĩ không chỉ là cầm súng ra trận. Trong điều kiện thiếu thốn, việc bảo đảm lương thực, nơi ăn ở và sức khỏe cho đồng đội cũng trở thành một nhiệm vụ quan trọng.

Bùi Văn Thuyên luôn quan tâm đến những người cùng chiến đấu bên cạnh mình.

Ông hiểu rằng một đơn vị muốn đứng vững trên chiến trường phải có sự đoàn kết và phải biết chăm lo cho nhau. Vì vậy, bên cạnh việc trực tiếp chiến đấu, ông còn tìm cách bảo đảm lương thực, điều kiện sinh hoạt cho đồng đội giữa hoàn cảnh chiến tranh thiếu thốn.

Những năm tháng ấy cũng để lại trên cơ thể ông những dấu tích không thể xóa.

Bùi Văn Thuyên đã tham gia hơn 1.000 trận đánh, bị thương 9 lần, mang trên mình 72 vết thương lớn nhỏ.

Nhưng có lẽ câu chuyện khiến đồng đội nhớ mãi về ông là một lần ông phải đối mặt với một lực lượng Mỹ đông hơn rất nhiều.

Trong một trận chiến, Bùi Văn Thuyên chỉ có trong tay AK và B40 nhưng vẫn kiên quyết bám trụ, tìm cách cầm chân cả một tiểu đoàn Mỹ. Trong cuộc đối đầu ấy, ông bị thương nặng. Vết thương khiến phần ruột lòi ra ngoài.

Trong tình thế tưởng như không thể tiếp tục chiến đấu, ông vẫn không rời vị trí.

Ông tự tay nhét phần ruột bị lòi ra trở lại ổ bụng, cố gắng giữ vết thương và tiếp tục chiến đấu.

Đó không chỉ là sự gan dạ.

Đó là bản lĩnh của một người lính đã đặt nhiệm vụ lên trên nỗi đau của chính mình.

Với Bùi Văn Thuyên, phía trước vẫn còn đồng đội, vẫn còn nhiệm vụ phải hoàn thành.

Vì thế, ông tiếp tục chiến đấu.

Những trận đánh nối tiếp nhau. Những vết thương ngày càng nhiều. Nhưng người chiến sĩ Tây Ninh ấy vẫn bám trụ trên mảnh đất quê hương, cùng đồng đội chiến đấu cho đến ngày đất nước giành được thắng lợi.

Ngày 20 tháng 12 năm 1971, tại Đại hội Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tổ chức ở Bộ Chỉ huy Miền, Bùi Văn Thuyên được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Phần thưởng ấy là sự ghi nhận đối với những thành tích đặc biệt xuất sắc của ông trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Từ một người nông dân nghèo ở Thái Bình, Châu Thành, Tây Ninh, Bùi Văn Thuyên đã trở thành người chiến sĩ cách mạng kiên cường. Ông từng sống giữa lòng vị trí quân sự của đối phương dưới lớp vỏ bọc “con nuôi”, âm thầm thu thập thông tin phục vụ trận đánh Tua Hai; từng hàng nghìn lần đối mặt với hiểm nguy trên chiến trường và nhiều lần bị thương nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu.

Nhưng đằng sau những chiến công ấy vẫn là một con người rất đỗi bình dị.

Ông lớn lên từ một gia đình nghèo.

Ông hiểu thế nào là mất mát khi năm người anh em ruột lần lượt hy sinh.

Ông hiểu giá trị của đồng đội vì chính mình cũng từng đứng giữa ranh giới sống và chết cùng những người lính khác.

Và ông hiểu rằng muốn bảo vệ quê hương thì phải bám lấy quê hương, dù phía trước có bao nhiêu hiểm nguy.

Cuộc đời Bùi Văn Thuyên vì thế gắn liền với một phần lịch sử của Tây Ninh trong những năm chiến tranh. Đó là lịch sử của những người dân bình thường đã bước vào cuộc chiến bằng tất cả những gì mình có: lòng yêu nước, sự gan dạ, trí thông minh và ý chí không khuất phục.

Từ một người nông dân nghèo, ông trở thành người chiến sĩ hoạt động bí mật.

Từ người chiến sĩ bí mật, ông trở thành người chỉ huy, người đồng đội được tin tưởng.

Và từ những trận chiến khốc liệt, ông trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng có lẽ điều đáng nhớ nhất về Bùi Văn Thuyên không phải là danh hiệu hay những con số về chiến công.

Đó là hình ảnh một người lính nhiều lần bị thương nhưng vẫn đứng lên.

Một người từng bước vào lòng địch bằng một thân phận giả để hoàn thành nhiệm vụ.

Một người giữa lúc bị thương nặng vẫn cố gắng tiếp tục chiến đấu vì đồng đội.

Một người con của Tây Ninh đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho cuộc đấu tranh giành độc lập.

Chiến tranh đã đi qua, nhưng những dấu tích trên cơ thể và ký ức về những người đã hy sinh vẫn còn đó. Mỗi câu chuyện được kể lại hôm nay là một cách để thế hệ sau hiểu rằng nền độc lập, tự do và cuộc sống hòa bình không phải tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao con người.

Bùi Văn Thuyên là một trong số đó.

Từ căn nhà nghèo ở Thái Bình, Châu Thành đến những trận chiến giữa đất Tây Ninh, ông đã sống một cuộc đời của người chiến sĩ không khuất phục trước hiểm nguy. Và tên tuổi ông trở thành một phần ký ức không thể thiếu khi nhắc đến những người con Tây Ninh đã chiến đấu, hy sinh và cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn