Cựu chiến binh

Bùi Việt Hùng

TUỔI TRẺ GỬI LẠI NIỀM RIÊNG, GIỮ TRỌN BÌNH YÊN TỔ QUỐC

Thanh Hóa17/09/2026Đoàn Phường Dương Nỗ (Đoàn phường Dương Nỗ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi một mùa hoa lửa đi qua, lịch sử lại khắc ghi vào lòng đất mẹ những câu chuyện kiên trung của một thế hệ không bao giờ biết cúi đầu. Khi tham gia cuộc thi viết “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi không tìm kiếm những điều gì quá xa xôi, bởi lịch sử đang hiện hữu ngay trong dáng hình của những người cựu chiến binh bình dị xung quanh chúng ta. Và câu chuyện về ông Bùi Việt Hùng – người chiến sĩ phòng không mang dòng máu cố đô Ninh Bình, người đã dành trọn tuổi đôi mươi để bảo vệ bầu trời thành phố mang tên Bác, chính là một nốt nhạc đầy tự hào trong khúc tráng ca ấy.

Lật lại những trang ký ức của năm 1979, khi đất nước vừa trải qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ lại phải tiếp tục đối mặt với những căng thẳng nơi biên giới. Tháng 3 năm 1979, ngay sau lệnh tổng động viên toàn quốc, chàng thanh niên Bùi Việt Hùng khi ấy vừa tròn 19 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Giữa cái ranh giới mong manh của thời cuộc, ông bảo thế hệ của các ông ngày ấy đi lính lạ kỳ lắm: Không một ai hỏi "Vì sao phải đi?", người ta chỉ hỏi nhau "Khi nào thì lên đường?".

Nhưng bước ngoặt đặc biệt nhất trong cuộc đời "hoa lửa" của ông chính là hành trình hành quân đảo chiều lịch sử. Ngày ấy, khi các cánh quân rầm rập hành quân ngược ra Bắc, thì ông cùng các đồng đội thuộc Sư đoàn 367 lại bước lên chuyến tàu Thống Nhất, ngược dòng vào Nam. Nhiệm vụ của Đại đội 25, Trung đoàn 528 nơi ông chiến đấu vô cùng bảo mật và thiêng liêng: Chốt giữ, trực chiến bám trận địa để bảo vệ vững chắc vùng trời Sân bay Tân Sơn Nhất và toàn bộ Thành phố Hồ Chí Minh – trái tim kinh tế, chính trị của miền Nam ruột thịt.

Những ngày tháng thanh xuân trên mâm pháo phòng không là những ngày đầy nắng gió, khắc nghiệt và thử thách ý chí can trường. Ông Hùng kể, trang sách tuổi trẻ của các ông được viết bằng cái nóng như nung của miền Nam, bằng những đêm sương lạnh cắt da trên trận địa trực chiến, mắt không rời bầu trời, tay không rời mâm pháo. Mỗi một cánh én bay qua, mỗi một tiếng động cơ gầm rú đều đòi hỏi sự tập trung cao độ đến nghẹt thở. Giữa những giờ phút căng thẳng ấy, niềm riêng của một chàng trai trẻ gửi lại quê nhà chỉ là những cánh thư tay viết vội, là nỗi nhớ mẹ, nhớ dòng sông quê hương Ninh Bình da diết. Nhưng vượt lên trên tất cả, tình yêu Tổ quốc và lý tưởng của người lính cụ Hồ đã giữ cho cái đầu luôn lạnh và trái tim luôn rực lửa.

Hòa bình và bình yên vững chãi hôm nay của thành phố mang tên Bác có một phần thanh xuân thầm lặng của ông Hùng và những người đồng đội năm ấy. Rời tay súng trở về với cuộc sống đời thường, người chiến sĩ phòng không năm xưa nay tóc đã pha sương, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết thì chưa bao giờ tắt. Ông vẫn luôn đau đáu dõi theo thế hệ trẻ, dùng chính câu chuyện cuộc đời mình để thắp lên ngọn lửa trách nhiệm cho con cháu. Ông luôn nhắn nhủ: “Thế hệ chúng tôi đã giữ trọn bình yên bằng xương máu, thế hệ các cháu ngày nay phải làm chủ khoa học công nghệ, sống tử tế để dựng xây đất nước”.

Cuộc hành trình của cựu chiến binh Bùi Việt Hùng là minh chứng sống động cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Đọc và viết về ông, tôi nhận ra giá trị của những ngày tháng hòa bình mà mình đang được thừa hưởng. Đó không phải là một điều tự nhiên sẵn có, mà là sự tiếp nối, trao truyền bằng cả cuộc đời của thế hệ cha anh. Bài dự thi này là lời tri ân thành kính nhất tôi muốn gửi đến ông – người lính phòng không kiên trung, và gửi đến cả một thời hoa lửa anh hùng của dân tộc Việt Nam!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn