Cựu chiến binh

Bùi Xuân Đợi “Thương binh tàn nhưng không phế” – tấm gương vượt khó của người lính Hòa Bình

Bùi Xuân Đợi “Thương binh tàn nhưng không phế” – tấm gương vượt khó của người lính Hòa Bình

Phú Thọ16/12/2025Đoàn xã Tân Lạc (Đoàn xã Tân Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Thương binh tàn nhưng không phế” – tấm gương vượt khó của người lính Hòa Bình

“Thương binh tàn nhưng không phế” – lời dạy năm xưa của Bác Hồ luôn khắc sâu trong tâm trí thương binh hạng 4/4 Bùi Xuân Đợi (xóm Muôn, xã Kim Sơn, huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình). Trở về từ chiến trường với những vết thương trên thân thể, ông Đợi chưa từng cho phép bản thân nghỉ ngơi hay bi quan. Ngược lại, người lính Cụ Hồ năm nào đã biến tinh thần kỷ luật, ý chí kiên cường của mình thành động lực vươn lên trong thời bình.

Những năm đầu sau giải phóng, kinh tế quê hương còn muôn vàn khó khăn. Bản thân là thương binh, sức khỏe giảm sút, nhưng ông Đợi “tàn mà không phế”. Ông mạnh dạn vay vốn ngân hàng, khai hoang đất đồi, dựng trang trại để phát triển kinh tế gia đình. Trải qua biết bao mồ hôi công sức, người cựu chiến binh ấy đã biến vùng đất đồi cằn cỗi thành một cơ ngơi trù phú đáng khâm phục: hiện tại, gia đình ông sở hữu 7.000 m² ao nuôi cá, 2,5 ha vườn trồng cam và đàn trâu 9 con. Mô hình kinh tế tổng hợp này mang lại thu nhập khoảng 500 triệu đồng mỗi năm sau khi trừ chi phí, tạo công ăn việc làm cho hơn 200 lao động thời vụ tại địa phương. Từ chỗ khó khăn, gia đình ông Đợi vươn lên thành hộ khá giả, đồng thời ông còn giúp được nhiều bà con quanh vùng cùng phát triển.

Không chỉ làm kinh tế giỏi, cựu binh Bùi Xuân Đợi còn nêu gương sáng trong hoạt động cộng đồng. Với uy tín của một đảng viên, nguyên Bí thư Đảng ủy xã, ông tích cực vận động bà con thay đổi nếp nghĩ cách làm, áp dụng khoa học kỹ thuật vào trồng trọt, chăn nuôi để xóa đói giảm nghèo. Nhờ sự tiên phong của ông, nhiều hộ dân đã mạnh dạn chuyển đổi cơ cấu cây trồng, đưa giống cam, bưởi về thay thế các loại ngô sắn hiệu quả thấp, góp phần đem lại diện mạo mới cho vùng quê Kim Sơn. Đặc biệt, khi Nhà nước phát động phong trào xây dựng nông thôn mới, ông Đợi sẵn sàng hiến một phần đất gia đình để mở rộng đường liên xóm. Noi gương ông, nhiều hộ dân cũng tự nguyện hiến đất, góp công để làm đường, xây trường. Những con đường bê tông phẳng lỳ, những ngôi trường khang trang mọc lên trên đất Kim Bôi có sự đóng góp thầm lặng nhưng to lớn của người thương binh giàu tâm huyết ấy.

Ở tuổi ngoài 70, ông Bùi Xuân Đợi vẫn hăng hái như “anh Bộ đội Cụ Hồ” năm nào, tận tụy cống hiến trên “trận tuyến không tiếng súng” của quê hương. Trong căn nhà đơn sơ, góc trang trọng nhất là nơi ông treo những tấm huân, huy chương kháng chiến và Bằng khen Lao động. Đó là minh chứng cho một thời tuổi trẻ ông đã hiến dâng cho Tổ quốc, và cho cả những nỗ lực không mệt mỏi của ông trong thời bình. Ông tâm niệm: “Có độc lập tự do, chúng ta càng phải dựng xây đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn như Bác Hồ hằng mong”. Vì lẽ đó, người lính năm xưa chưa một ngày ngơi nghỉ.

Câu chuyện cuộc đời thương binh Bùi Xuân Đợi là minh chứng sinh động cho ý chí và nghị lực của những người lính trở về từ bom đạn. Dù chiến tranh đã lùi xa, ông và biết bao đồng đội vẫn tiếp tục “tô thắm hình ảnh anh Bộ đội Cụ Hồ” bằng những việc làm thiết thực trong hòa bình. Từ gian khó, họ đã vươn lên làm giàu cho bản thân, gia đình và đóng góp cho quê hương, xứng đáng với sự hy sinh của bao đồng chí, đồng bào. Nhìn vườn cam trĩu quả trên vùng đồi năm xưa hoang hóa, nhìn những con đường mới mở thẳng tắp nối những xóm nghèo, thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có, hạnh phúc hiện tại được đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu cha anh. Những tấm gương như thương binh Bùi Xuân Đợi đã truyền cho thế hệ con cháu ngọn lửa của lòng yêu nước, của quyết tâm tự lực tự cường dựng xây quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp.

Nguồn: nhandan.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn