Bùi Xuân Ngật – Người lính giữ mạch máu Trường Sơn
Bùi Xuân Ngật – Người lính giữ mạch máu Trường Sơn
Có những người lính Trường Sơn không trực tiếp xuất hiện trên những trang sử với những trận đánh vang dội.
Họ âm thầm đứng sau những đoàn xe, những tuyến đường, những chuyến hàng.
Nhưng chính họ đã góp phần giữ cho mạch máu chi viện chiến trường không bao giờ ngừng chảy.
Trong số đó có Thượng tá Bùi Xuân Ngật, người từng có 8 năm sống và chiến đấu tại Binh trạm 27 của Đoàn 559, làm Trợ lý tác chiến Tiểu đoàn Cao xạ 35. (Thư Viện Sách Hồ Chí Minh)
Tám năm giữa Trường Sơn
Tám năm.
Một khoảng thời gian rất dài trong cuộc đời một con người.
Nhưng với người lính Trường Sơn, đó là tám năm sống giữa bom đạn, rừng núi và những cung đường mà mỗi ngày đều có thể trở thành một trận địa.
Binh trạm 27 là một đơn vị đặc biệt.
Nơi đây phụ trách một tuyến vận chuyển đường sông quan trọng.
Xăng dầu, gạo và thực phẩm được đưa qua những dòng sông của Trung và Hạ Lào để tiếp tục hành trình về phía chiến trường.
Những chuyến hàng trên dòng Xêbănghiêng
Hàng hóa không phải lúc nào cũng được vận chuyển bằng xe.
Có những lúc xăng dầu được để nguyên trong phuy.
Gạo và thực phẩm được bọc kỹ trong nhiều lớp túi rồi thả theo dòng nước.
Những người lính phải làm những “ray” bằng tre, luồng để giữ hàng không bị dòng nước cuốn dạt vào bờ.
Ở những đoạn nước quẩn, bộ đội phải dùng sào đẩy hàng tiếp tục trôi.
Đó là một phương thức vận chuyển vừa thô sơ vừa đầy nguy hiểm.
Nhưng trong chiến tranh, có đường nào đưa được hàng đến tiền tuyến thì người lính Trường Sơn đều tìm cách biến nó thành con đường vận tải.
Kẻ thù luôn rình rập
Địch không phải không biết những chuyến hàng ấy.
Máy bay trinh sát liên tục quần thảo trên bầu trời.
Khi phát hiện những bãi hàng nổi trên sông, máy bay chiến đấu lập tức lao tới.
Bom có thể trút xuống bất cứ lúc nào.
Những phuy xăng có thể bị đánh trúng.
Những bao gạo có thể vỡ tung giữa dòng nước.
Nhưng sau trận bom, những người lính lại lao xuống sông.
Họ tìm cách cứu hàng.
Gạo bị ướt vẫn được vớt lên.
Những gì còn sử dụng được tiếp tục được đưa về các đơn vị.
Không để một hạt gạo, một can xăng bị bỏ lại nếu còn có thể cứu được.
“Tất cả cho tiền tuyến”
Đó là tinh thần của những năm tháng ấy.
Ở hậu phương, người dân còn thiếu thốn.
Nhưng từng bao gạo, từng phuy xăng vẫn được đưa ra phía trước.
Bởi các chiến sĩ ngoài chiến trường cần chúng để chiến đấu.
Bùi Xuân Ngật cùng những người lính Binh trạm 27 hiểu rất rõ điều ấy.
Công việc của họ có thể không được nhìn thấy trên chiến trường.
Nhưng nếu những chuyến hàng không đến được nơi cần đến, những đơn vị phía trước sẽ thiếu lương thực, nhiên liệu và phương tiện chiến đấu.
Vì vậy, vận tải cũng là chiến đấu.
Người lính cao xạ
Bùi Xuân Ngật còn gắn bó với lực lượng cao xạ.
Nhiệm vụ của những người lính phòng không trên Trường Sơn là bảo vệ tuyến đường và các đoàn vận tải trước máy bay địch.
Máy bay xuất hiện.
Pháo cao xạ lập tức hướng lên bầu trời.
Giữa rừng núi, những trận chiến trên không diễn ra dữ dội.
Dưới mặt đất là những đoàn xe.
Trên trời là máy bay địch.
Và ở giữa hai lực lượng ấy là những người lính đang cố giữ cho tuyến đường không bị tê liệt.
Trường Sơn – một mặt trận khổng lồ
Nhìn lại Đường Trường Sơn, người ta mới thấy công việc của những người lính như Bùi Xuân Ngật lớn đến mức nào.
Đó không chỉ là một con đường.
Đó là cả một hệ thống vận tải khổng lồ với đường bộ, đường sông, đường ống xăng dầu, đường thông tin và những tuyến giao liên nối dài qua núi rừng Đông và Tây Trường Sơn. (Thư Viện Sách Hồ Chí Minh)
Mỗi con đường đều có những người lính bảo vệ.
Mỗi chuyến hàng đều có những người đưa đi.
Mỗi trọng điểm đều có những người bám trụ.
Và phía sau tất cả là một mục tiêu:
Đưa sức người, sức của từ hậu phương đến chiến trường.
Những người lính “áo gấm đi đêm”
Có những chiến công được nhìn thấy rất rõ.
Một chiếc xe tăng tiến vào trận địa.
Một chiếc máy bay bị bắn rơi.
Một lá cờ tung bay trên nóc hầm.
Nhưng cũng có những chiến công âm thầm.
Một đoàn xe vượt qua trọng điểm.
Một chuyến hàng đến được nơi cần đến.
Một dòng xăng được đưa vào chiến trường.
Một tuyến đường được giữ thông sau trận bom.
Những người làm công việc ấy giống như những người “áo gấm đi đêm” – ít khi xuất hiện trong ánh sáng của chiến thắng, nhưng lại góp phần làm nên chiến thắng. (//petrotimes.vn/)
Sau chiến tranh
Chiến tranh kết thúc.
Những con đường Trường Sơn dần trở thành những tuyến giao thông rộng lớn.
Những dòng sông năm xưa vẫn chảy.
Những cánh rừng từng rung chuyển vì bom đạn nay đã xanh trở lại.
Nhưng ký ức của những người lính năm xưa vẫn còn.
Bùi Xuân Ngật sau này tiếp tục gắn bó với đồng đội, với những người từng chiến đấu trên Trường Sơn và tham gia các hoạt động tri ân, gìn giữ ký ức về tuyến đường huyền thoại. (Hội Trường Sơn)
Người giữ mạch máu
Câu chuyện về Bùi Xuân Ngật không phải câu chuyện của một trận đánh duy nhất.
Đó là câu chuyện về 8 năm bền bỉ sống và chiến đấu giữa Trường Sơn.
Tám năm với bom đạn.
Tám năm với những dòng sông.
Tám năm với những chuyến hàng.
Tám năm cùng đồng đội giữ cho tuyến chi viện chiến lược không ngừng hoạt động.
Có thể tên ông không được nhắc đến trong mọi trang sách.
Nhưng mỗi chuyến hàng vượt qua bom đạn, mỗi con đường được giữ thông, mỗi người lính phía trước nhận được lương thực và đạn dược đều có phần đóng góp của những người như ông.
Bùi Xuân Ngật – người lính của Binh trạm 27 – là hình ảnh đẹp của những chiến sĩ hậu cần, phòng không và vận tải Trường Sơn: âm thầm, bền bỉ và không bao giờ để mạch máu tiền tuyến bị ngừng lại.
Và có lẽ đó chính là điều đáng nhớ nhất về thế hệ người lính Trường Sơn:
Họ không chỉ mở đường bằng đất đá.
Họ mở đường bằng tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự hy sinh của chính mình.



