Khác

Bước chậm về phía ngày mai

Bước chậm về phía ngày mai

Lào Cai02/07/2026Cù Ngọc Thiện (xã Khánh Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện Bước chậm về phía ngày mai

Ông Đường Văn Chài – xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai

Diện chính sách: Bệnh binh, suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%

Ông Đường Văn Chài là bệnh binh của xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai, thuộc diện suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%. Sau những năm tháng cống hiến trong thời chiến, ông trở về với sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề. Nhưng điều còn lại trong ông không chỉ là bệnh tật hay những giới hạn của cơ thể, mà còn là phẩm chất kiên cường của một người đã từng vượt qua gian khổ vì đất nước.

Câu chuyện của ông Đường Văn Chài là câu chuyện về những bước đi chậm, nhưng không lùi. Mỗi bước đi trong đời thường của người bệnh binh là một lần vượt qua giới hạn của bản thân, là một cách khẳng định rằng dù khó khăn đến đâu, con người vẫn có thể sống có niềm tin, có tình yêu và có ích cho cộng đồng.

Một đoàn viên trẻ đến thăm ông Đường Văn Chài với mong muốn được nghe câu chuyện về thời hoa lửa. Nhưng người trẻ nhanh chóng nhận ra: câu chuyện không chỉ nằm trong những năm tháng đã qua. Nó đang tiếp diễn trong từng ngày ông sống cùng bệnh tật, từng lần ông cố gắng vượt qua mỏi mệt, từng lời ông dành để động viên con cháu.

Người trẻ hỏi:

“Thưa bác, điều gì khiến bác không bỏ cuộc trước những khó khăn về sức khỏe?”

Ông Chài trả lời:

“Vì bỏ cuộc thì chẳng giải quyết được gì. Mình còn sống, còn nhìn thấy quê hương đổi thay, còn có người thân thì phải cố mà đi tiếp.”

Lời nói ấy không cầu kỳ, nhưng chứa đựng một nghị lực sâu sắc. Người bệnh binh hiểu rõ hơn ai hết giá trị của sức khỏe. Khi cơ thể không còn lành lặn như trước, mỗi công việc, mỗi chuyến đi, mỗi ngày bình thường đều cần nhiều cố gắng hơn. Nhưng cũng chính vì vậy, người bệnh binh càng biết trân trọng những điều tưởng như nhỏ bé: một buổi sáng không mệt, một bữa cơm đủ đầy, một tiếng cười của con cháu, một cuộc gặp gỡ với bà con lối xóm.

Trong phần hồi tưởng văn học, ông nhắc đến tình đồng đội:

“Ngày trước, nhiều khi khó khăn lắm. Nhưng nhìn nhau mà cố. Người này động viên người kia. Không ai muốn mình là người dừng lại.”

Tinh thần ấy không mất đi khi chiến tranh kết thúc. Nó tiếp tục theo ông về trong cuộc sống thời bình. Khi sức khỏe suy giảm, ông vẫn giữ cho mình ý thức không trở thành gánh nặng tinh thần cho người thân. Ông cố gắng sống lạc quan, giữ gìn nề nếp gia đình và truyền cho con cháu sự trân trọng đối với những giá trị bình dị.

Người đoàn viên trẻ hỏi:

“Bác mong thanh niên hôm nay làm gì để xứng đáng với thế hệ cha anh?”

Ông Chài nói:

“Các cháu phải biết cố gắng. Đừng gặp khó một chút đã nản. Bác không mong các cháu làm điều gì quá lớn. Chỉ cần học hành tử tế, làm việc chăm chỉ, sống hòa thuận, không làm điều xấu, thế là quý rồi.”

Lời nhắn ấy phản ánh một quan niệm rất sâu sắc về trách nhiệm công dân. Không phải ai cũng cần làm những việc vang dội. Nhưng mỗi người cần sống nghiêm túc với nhiệm vụ của mình. Người học sinh phải cố gắng học tập. Người lao động phải làm việc trung thực. Đoàn viên phải đi đầu trong phong trào. Mỗi người tốt lên một chút, cộng đồng sẽ tốt hơn rất nhiều.

Ở Khánh Hòa hôm nay, tuổi trẻ đang góp sức vào nhiều công việc thiết thực: xây dựng môi trường xanh, hỗ trợ người dân tiếp cận công nghệ, tổ chức hoạt động an sinh, chăm lo thiếu nhi, giữ gìn trật tự và phát triển kinh tế địa phương. Những hành động ấy chính là sự tiếp nối của tinh thần “không bỏ cuộc” mà thế hệ bệnh binh đã để lại.

Câu chuyện của ông Đường Văn Chài nhắc rằng lịch sử không chỉ là những trang sách. Lịch sử đang hiện diện trong những con người sống quanh ta; trong sức chịu đựng của họ, trong tình yêu quê hương và trong những lời dặn mộc mạc mà sâu xa. Khi lắng nghe, người trẻ sẽ hiểu mình cần sống như thế nào để không phụ sự hy sinh của cha anh.

Bước chân của ông Đường Văn Chài có thể chậm bởi bệnh tật, nhưng vẫn hướng về phía ngày mai. Đó là bước chân của một người bệnh binh không đầu hàng hoàn cảnh, luôn tin vào sự đổi thay của quê hương và vào thế hệ trẻ.

Thông điệp ông gửi đến đoàn viên, thanh niên là: hãy kiên trì trước khó khăn, sống tử tế với mọi người và không ngừng góp sức cho cộng đồng. Mỗi bước đi có trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay sẽ là sự tiếp nối đẹp đẽ nhất đối với những người đã đi qua thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bước chậm về phía ngày mai | Câu chuyện thời hoa lửa