BƯỚC CHÂN CỦA NGUYỄN TẤT THÀNH Khởi đầu một hành trình vĩ đại
BƯỚC CHÂN CỦA NGUYỄN TẤT THÀNH
Khởi đầu một hành trình vĩ đại
Mùa hè năm 1911, Sài Gòn như chìm trong biển nắng. Ánh mặt trời đổ xuống từng con đường, từng mái nhà, nóng bỏng đến ngột ngạt. Bên bờ sông, những hàng cây vẫn xanh, nhưng dường như cũng không đủ sức xua đi cái oi ả của một mùa hè “hoa lửa”. Giữa không gian ấy, trên bến cảng quen thuộc có một chàng trai trẻ đứng lặng lẽ hướng mắt ra biển xa. Đó là Nguyễn Tất Thành- người thanh niên mang trong tim một nỗi trăn trở lớn lao về vận mệnh dân tộc. Không ồn ào, không lời từ biệt dài dòng, anh chuẩn bị cho một hành trình mà chính mình cũng chưa biết điểm dừng, chỉ biết rằng phải ra đi để tìm con đường cứu nước. Và từ bước chân lặng lẽ ấy, một hành trình vĩ đại đã bắt đầu.
Dưới cái nắng chói chang của bến cảng, dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, như mang theo bao nỗi niềm của người ở lại. Nhưng trong đôi mắt của người thanh niên ấy không chỉ có dòng nước trước mặt, mà còn là hình bóng của một đất nước đang chìm trong khổ đau. Những con người lam lũ, những cuộc đời cơ cực, những tháng ngày mất tự do… tất cả như hiện lên rõ rang trong tâm trí anh, thôi thúc anh phải hành động.
Anh đã đi nhiều nơi, nghe nhiều câu chuyện. Nhưng càng hiểu, lòng anh lại càng nặng trĩu. Một câu hỏi lớn luôn day dứt không nguôi: “Làm sao để cứu nước?”. Câu hỏi ấy không chỉ là suy nghĩ, mà đã trở thành ngọn lửa cháy âm ỉ trong tim, thôi thúc anh tìm kiếm một con đường mới cho dân tộc.
Một cánh phượng đỏ rơi khẽ xuống bên chân. Anh cúi xuống, nhặt lấy. Sắc đỏ ấy rực lên trong nắng – như một ngọn lửa nhỏ bé mà bền bỉ. Anh nhìn thật lâu, rồi khẽ nói, như nói với chính mình: “Mùa hoa lửa…”
Đó không chỉ là mùa hè. Đó là mùa của những khởi đầu. Mùa của những quyết định lớn lao có thể làm thay đổi cả một cuộc đời.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, chàng trai trẻ ấy xin làm phụ bếp trên con tàu Latouche-Tréville. Khi được hỏi:
– “Anh sẽ đi đâu?”
Anh mỉm cười. Nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt thì sáng lên một niềm tin mãnh liệt:
– “Tôi muốn ra nước ngoài, xem họ làm thế nào… rồi sẽ trở về giúp đồng bào mình.”
Câu trả lời ấy tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng một ý chí lớn lao và một tấm lòng yêu nước sâu sắc, người thanh niên với một giấc mơ lớn lao và giản dị: Ra đi… để trở về. 🌿
Không hành lý nặng nề, không tiền bạc dư dả, người thanh niên ấy mang theo mình chỉ là một trái tim đầy nhiệt huyết và một ý chí không gì lay chuyển. Con tàu rời bến. Sài Gòn dần lùi lại phía sau, những mái nhà, con phố, bến cảng… tất cả nhỏ dần, mờ dần trong làn nắng chói chang của mùa hè năm ấy. Nhưng trong tim Nguyễn Tất Thành, hình ảnh Tổ quốc lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đứng lặng trên boong tàu, hướng mắt về phía chân trời xa thẳm. Gió biển thổi mạnh, mang theo vị mặn của đại dương, như tiếp thêm sức mạnh và làm thổi bùng lên trong anh một ngọn lửa. Ngọn lửa của khát vọng, ngọn lửa của lòng yêu nước. Ngọn lửa ấy – rực đỏ như hoa phượng của mùa hè năm ấy – sẽ cháy mãi, không bao giờ tắt, sẽ soi đường cho cả một dân tộc. Nhiều năm sau, người thanh niên ấy trở thành Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ vĩ đại đã dân dắt dân tộc Việt Nam đến với độc lập, tự do. Nhưng khởi đầu của hành trình ấy lại bắt đầu từ một mùa hè rất đỗi bình dị, từ một bến cảng nhỏ, và từ một bước chân lặng lẽ mà phi thường.
Câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng: có những bước chân tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại có thể làm thay đổi cả lịch sử. Và có những con người, bằng lòng yêu nước và ý chí kiên cường, đã biến “mùa hoa lửa” của gian khó thành mùa nở rộ của niềm tin, hy vọng và chiến thắng.


