Bài viết

BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN TRÊN VÙNG ĐẤT CHƯA AI DÁM ĐI QUA

Một lần rà phá và mở đường trong khu vực rừng Trường Sơn, nơi mặt đất có nhiều dấu hiệu bất thường, buộc người lính công binh phải quan sát rất kỹ từng chi tiết nhỏ để đảm bảo an toàn cho cả đội hình phía sau.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rừng Trường Sơn vào những ngày sau mưa luôn mang một cảm giác rất đặc biệt.

Đất ẩm, mềm, dễ lún.

Lá cây rụng phủ kín mặt đường khiến mọi dấu vết đều trở nên khó phân biệt.

Lê Văn Phúc cùng tổ công binh tiếp tục nhiệm vụ mở rộng tuyến đường đã được xác định từ trước.

Đây là đoạn địa hình phức tạp hơn những ngày trước đó.

Không chỉ vì rừng rậm, mà còn vì mặt đất có nhiều thay đổi khó nhận biết.

Trước khi xuất phát, Phúc kiểm tra lại toàn bộ dụng cụ.

Từng que dò, từng ký hiệu đánh dấu đều được chuẩn bị kỹ lưỡng.

Không ai nói nhiều.

Ai cũng hiểu tính chất công việc hôm nay.

Người đi đầu sẽ là người chịu trách nhiệm lớn nhất.

Khi đội hình bắt đầu di chuyển, Phúc đi trước như mọi lần.

Mỗi bước chân đều được đặt xuống rất nhẹ.

Không vội vàng.

Không chủ quan.

Phía sau, đồng đội giữ khoảng cách an toàn.

Không gian trong rừng khá yên tĩnh.

Chỉ có tiếng lá cây và tiếng bước chân rất nhỏ trên nền đất ướt.

Đi được một đoạn, Phúc bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu không đồng nhất trên mặt đất.

Một số khu vực có độ lún nhẹ hơn bình thường.

Có chỗ đất màu sẫm hơn.

Có chỗ lại khô bất thường dù xung quanh vẫn ẩm.

Những chi tiết rất nhỏ, nhưng đối với người công binh, đó là điều không thể bỏ qua.

Phúc dừng lại.

Giơ tay ra hiệu cho cả đội đứng yên.

Không ai hỏi lý do.

Tất cả lập tức giữ nguyên vị trí.

Anh từ từ tiến lại gần khu vực nghi vấn.

Từng động tác đều rất chậm và cẩn trọng.

Không khí trở nên căng thẳng.

Ngay cả tiếng rừng dường như cũng nhỏ lại.

Phúc dùng que dò kiểm tra từng điểm một.

Mỗi lần chạm đất, anh đều dừng lại để quan sát phản ứng của mặt nền.

Thời gian lúc này trôi rất chậm.

Có những khoảnh khắc chỉ kéo dài vài giây nhưng cảm giác như lâu hơn rất nhiều.

Phía sau, đồng đội nín thở quan sát.

Không ai di chuyển.

Không ai lên tiếng.

Sau một thời gian kiểm tra kỹ lưỡng, Phúc xác định khu vực này chưa an toàn để tiếp tục di chuyển thẳng tuyến.

Anh lùi lại vài bước.

Ra hiệu đổi hướng.

Tổ công binh lập tức điều chỉnh đội hình.

Không có sự lúng túng.

Chỉ có sự phối hợp rất nhanh và chính xác.

Con đường mới được xác định lại sau một thời gian ngắn.

Phúc lại tiếp tục đi đầu.

Vẫn là người mở lối.

Vẫn là người kiểm tra từng bước đất phía trước.

Đến gần trưa, cả đội dừng lại nghỉ ngắn bên một khu vực tương đối an toàn.

Phúc ngồi xuống bên gốc cây.

Nhìn lại đoạn đường vừa đi qua.

Không có dấu hiệu gì đặc biệt từ xa nhìn lại.

Nhưng anh hiểu rất rõ: những nguy hiểm thật sự luôn nằm ở những nơi tưởng như bình thường nhất.

Một đồng đội ngồi cạnh hỏi nhỏ:

“Anh có quen với việc này chưa?”

Phúc im lặng một lúc.

Rồi nói chậm rãi:

“Không có chuyện quen với nguy hiểm. Chỉ có quen với việc phải cẩn thận hơn mỗi ngày.”

Câu nói ấy không dài.

Nhưng đủ để tất cả hiểu rõ tinh thần của người công binh giữa chiến tranh.

Chiều hôm đó, đội tiếp tục mở đường.

Con đường phía trước vẫn còn dài.

Và mỗi bước chân của Lê Văn Phúc vẫn tiếp tục là bước chân mở lối cho cả đơn vị phía sau tiến lên an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn