BƯỚC CHÂN GIỮA MIỀN LẶNG THINH
Đêm ở chiến trường miền Nam tối đến mức một người đứng cách nhau vài bước cũng có thể không nhìn thấy mặt nhau.
Hoàng Văn Thượng nằm sát mặt đất. Trước mặt ông là hàng rào dây thép gai. Phía sau hàng rào là căn cứ địch.
Nhiệm vụ của người chiến sĩ đặc công là phải vào được bên trong nhưng không được để đối phương biết, không được phát ra tiếng động. Và quan trọng nhất không được để lộ mình đang ở đâu.
Hoàng Văn Thượng cùng đồng đội bắt đầu bò lên, vượt qua những lớp hàng rào. Càng vào sâu, nguy hiểm càng lớn.
Ông dùng tay cắt từng đoạn dây. Có những sợi dây quá nhỏ, không thể dùng dụng cụ mà không gây tiếng động. Ông phải dùng cả răng để cắn đứt từng sợi. Cắt đến đâu, ông dùng cỏ cây và cành lá khô ngụy trang đến đó.
Hai đêm mò mẫm giữa hàng rào thép gai, ông mới vượt qua được tám lớp bảo vệ và vào đến bên trong căn cứ Dầu Tiếng để quan sát, ghi nhớ cách bố trí lực lượng địch.
Sau đó, ông lặng lẽ trở về. Không phải để kể rằng mình đã đi sâu đến đâu mà để cùng đơn vị lập phương án tấn công.
Khi trận đánh diễn ra, quân ta đánh nhanh, đánh bất ngờ và làm chủ được căn cứ. Nhưng câu chuyện về Hoàng Văn Thượng không dừng ở đó.
Ông còn tham gia nhiều trận đánh khác, từng 131 lần đột nhập và khảo sát căn cứ đối phương, trực tiếp cùng đồng đội chỉ huy 23 trận lớn nhỏ. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông chỉ huy đơn vị đánh chiếm Trung tâm thông tin ra đa Phú Lâm, góp phần làm tê liệt hệ thống liên lạc của đối phương.
Ngày 6/11/1978, Hoàng Văn Thượng được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Nhưng nếu hỏi điều gì khiến người đời nhớ nhất về ông, có lẽ không phải những con số. Mà là hình ảnh một người lính nằm im trong bóng tối, cắn từng sợi dây thép gai để không làm kinh động kẻ thù.
Giữa chiến tranh, có những chiến công được tạo nên bằng tiếng súng. Và cũng có những chiến công bắt đầu bằng một người lính biết im lặng đến mức cả màn đêm cũng không nghe thấy bước chân mình.


