”Bước chân không dừng
”Bước chân không dừng
Con đường hành quân kéo dài như vô tận. Đêm xuống, sương rừng phủ kín, từng bước chân trở nên nặng nề. Nam đi ở cuối hàng, gương mặt tái đi vì sốt.
“Ở lại đi!” – tiểu đội trưởng quay lại nói.
Nam lắc đầu, giọng yếu nhưng dứt khoát:
“Em theo được… Nếu em dừng, đội hình sẽ chậm.”
Anh siết chặt quai ba lô, bước tiếp. Mỗi bước như dẫm lên chính giới hạn của bản thân. Mồ hôi và mưa hòa vào nhau, ướt đẫm lưng áo.
Có lúc anh loạng choạng suýt ngã. Người phía trước quay lại đỡ, nhưng Nam chỉ cười:
“Em ổn.”
Đến điểm tập kết, khi mọi người vừa kịp dừng lại, Nam gục xuống. Đồng đội vội đỡ anh lên.
Anh mở mắt, cố nở nụ cười:
“Đến nơi rồi… tốt quá…”
Đó là câu nói cuối cùng trước khi anh thiếp đi vì kiệt sức.
Sau này, tiểu đội trưởng kể lại:
“Cậu ấy không chỉ đi hết con đường… mà còn giúp cả đơn vị đi nhanh hơn.



